• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Hot Tình Yêu Của Anh Tôi Không Dám Nhận - Kiều Hạ Phương

  • Chương 730-731

Chương 730


Tô Minh Nguyệt đến bên cạnh Lệ Đình Tuấn, vội vàng giải thích với Kiều Phương Hạ: “Phương Hạ, chuyện hôm nay thực sự không phải lỗi của Lệ Đình Tuấn, là vấn đề của tôi! Cô đừng..”


“Cút” Kiều Phương Hạ không đợi Tô Minh Nguyệt nói xong, nhổ ra một chữ với cô ta.


“Trước khi tôi nôn lên người cô, cút khỏi tầm mắt tôi” Cô ta mặc quần áo của Lệ Đình Tuấn ra đây là muốn khiến ai buồn nôn đây?


Thấy dáng vẻ ngựa quen đường cũ của cô ta, chắc chưa ít lần mặc quần áo của Lệ Đình Tuấn đâu nhỉ? Kiều Phương Hạ thấy cô cũng bị vấy bẩn, cùng dùng chung một người đàn ông với người phụ nữ này.


Thang máy đã tới, Kiều Phương Hạ nhìn thấy hai người này liền cảm thấy cay mắt, cô kéo vali, bước thẳng vào thang máy không ngoảnh đầu lại.


730-tinh-yeu.jpg



Cô thấy dạ dày rất khó chịu, trở mình cũng chỉ nôn ra chất dịch, đến dịch mật cũng nôn ra ngoài.


Đến khi chẳng có gì để nôn nữa, cô mới thở hổn hển dừng lại.


Lúc ở trên kia cô kìm nén rất lâu, cô sẽ không để Lệ Đình Tuấn nhìn thấy cô nôn, sẽ không để anh đoán ra cô có thai.


Cũng may hai ngày trước cô đã dặn Khiết Đan, tin cô có thai tạm thời không được nói với ai. Khiết Đan biết cô muốn tạo bất ngờ cho Lệ Đình Tuấn nên đã đồng ý, nói chuyện như vậy chắc chắn phải để chính miệng Kiều Phương Hạ nói với Lệ Đình Tuấn mới được.


Phía Kiều Phương Hạ, trước khi đến cũng không nói với bất cứ ai chuyện cô có thai.


Chỉ lấy cớ với bà Trần và Vô Nhật Huy rằng cô nhớ Lê Đình Tuấn rồi, muốn xuất hiện trước ngày ba mươi Tết cho anh một bất ngờ.


Cô nôn xong, lau qua miệng sau đó bước lên một bước, hai vệ sĩ cách cô hai bước cũng tiến lên một bước, dáng vẻ như sợ cô chạy mất. Kiều Phương Hạ quay đầu nhìn bọn họ, nói: “Cút đi, đừng ép tôi phải thô lỗ”
Chương 731

“Mợ chủ, bọn tôi cũng không còn cách nào…” Vệ sĩ khổ sở nói khẽ. Lệ Đình Tuấn quen dùng thủ đoạn này, dùng sự sống chết của người khác để uy hiếp cô.

“Mợ chủ, lên xe đi, cậu hai bảo chúng tôi đưa cô qua đó trước.” Vệ sĩ lại nhỏ nhẹ hỏi cô. Thấy vệ sĩ gọi cô là mợ chủ, Kiều Phương Hạ chỉ cảm thấy nực cười. Một chiếc xe ở bên đường dần dần đi theo bọn họ, cũng nửa bước không rời Kiều Phương Hạ.

Kiều Phương Hạ chỉ cảm thấy trong lòng bực bội đến cùng cực, cô dừng bước.

“Mợ chủ” Vệ sĩ lại cẩn thận gọi Kiều Phương Hạ một tiếng.

Kiều Phương Hạ đứng nguyên chỗ cũ một lúc lâu, cô hít sâu một hơi, lặng xoay người đi đến chiếc xe phía sau cô rồi mở cửa xe ngồi vào trong.

Lúc cô đóng cửa xe, bèn nghe thấy tiếng cửa bị khóa lại.

Kiều Phương Hạ không kìm được cười cười nhìn vệ sĩ phía trước, nói: “Yên tâm đi, tôi không chạy đầu.”

Nếu cô muốn chạy thì đám người này, ai cũng không ngăn được cô.

Chỉ là bây giờ cô chạy, Lệ Đình Tuấn sẽ dùng mọi thủ đoạn trừng phạt những người không làm tròn bổn phận này, cô thấy nhiều thủ đoạn của anh rồi.

Chiếc xe lại quay đầu, chạy về hướng của căn biệt thự ven biển. Lúc Kiều Phương Hạ ngước mắt lên, thông qua kính chiếu hậu, cô nhìn thấy một chiếc RollsRoyce ở phía sau đang bám sát bọn họ.

Kiều Phương Hạ biết Lệ Đình Tuấn đang bám theo sau.

Cô thu ánh mắt lại nhìn ra ngoài cửa. Cô vốn tưởng rằng, hôm nay tới đây đều là những niềm vui lớn, ai biết chỉ là cô tự nghĩ vậy.

Cô bất giác cười lạnh lùng, nụ cười mang theo sự chế giễu.

Lúc đi qua khu Hoa Kiều, có người ở ven đường đang đốt pháo hoa, còn có trẻ con đang cầm gậy tiên nữ đuổi theo chơi đùa. Tính ra trong nước bây giờ đã là ba mươi Tết, đến Tết rồi.

Kiều Phương Hạ nhìn những đứa trẻ đó, tay phải lại vô thức xoa bụng mình, hồi lâu sau lại thu ánh mắt lại.

Nửa đêm, xe đã tới biệt thự ven biển.

Lúc Kiều Phương Hạ xuống xe, đầu cô thấy hơi choáng váng, bước chân bất giác trở nên loạng choạng.

Một tiếng xe thắng gấp vang lên bên cạnh, Lê Đình Tuấn từ trên xe chạy xuống, anh bước nhanh đến bên cô, nhẹ nhàng nói: “Không thoải mái?”

Kiều Phương Hạ nhìn qua anh, lạnh nhạt nói: “Chỉ là nhìn thấy anh nên buồn nôn mà thôi.

Lệ Đình Tuấn hạ ánh mắt nhìn cô, muốn nói gì đó nhưng đến cuối cùng lại nuốt vào trong. Kiều Phương Hạ thấy ánh mắt anh lóe qua cảm giác tổn thương, cô lại hờ hững thu ánh mắt lại. Nếu anh muốn diễn kịch nhất định có thể làm ảnh đế, có thể biểu hiện cảm xúc tốt như vậy mà, thật đáng tiếc.

Cô tự kéo vali, vòng qua Lệ Đình Tuấn ở phía trước, đi về phía cổng biệt thự.

Phía trong biệt thự đã thu dọn sạch sẽ, Kiều Phương Hạ tùy ý tìm một phòng dành cho khách ở tầng dưới cùng rồi kéo vali vào trong, sau đó lấy khăn lông và đồ dùng vệ sinh cá nhân ra.

Phòng dành cho khách không có ga giường, Kiều

Phương Hạ tùy tiện tìm kiếm trong tủ một lúc, tìm được một cái chăn, cô trải nó lên giường.

Lúc cô làm tất cả việc này, Lệ Đình Tuấn theo tới tận cửa phòng vẫn luôn im lặng đứng nhìn cô.
 
Advertisement

Bình luận facebook

Bạn đã đọc chưa

Phương Pháp Hồi Sinh Tình Yêu Của Tôi
  • Vãn Phong Tiếu Ngã Kim Phi Tạc/晚风笑我今非昨
TÌNH YÊU CỦA CHÚNG TA
  • Xuân Phong Lựu Hỏa
Chương 91...
Tình Yêu Của Pháo Hôi
  • Đang cập nhật..
Giới Hạn Của Tình Yêu
  • Đang cập nhật..

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom