Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 641-647
Chương 641
“Lệ Đình Tuấn?” Trong lòng Kiều Phương Hạ lập tức hoảng sợ, lập tức nhỏ giọng gọi anh.
Lệ Đình Tuấn thở hổn hển mấy hơi, hơi trợn mắt, ngước mặt nhìn cô: “Hả?”
Kiều Phương Hạ nhìn thấy trong đáy mắt của anh chỉ toàn là tơ máu, hầu như dáng vẻ ánh mắt đều thật sự vất vá.
“Anh bị sốt rồi. Kiều Phương Hạ cau mày trả lời nói: “Muốn đi bệnh viện không?”
Lệ Đình Tuấn nhẹ nhàng kéo cúc áo của bộ tây trang ra, thay đổi tư thế rồi nhắm hai mắt lại.
Sau một hồi lâu, mới trả lời: “Không cần… Kiều Phương Hạ nhìn thấy dáng vẻ bị sốt tới mức hồ đồ của anh, không nhịn được lập tức nói: “Nhưng mà anh… Vừa mới nói được vài chữ, bỗng nhiên anh xoay người lại, tựa đầu lên vai của Kiều Phương Hạ: “Hừ..”
Sau vài giây lại nói tiếp: “Anh ngủ một lát là được rồi..” Cách một lớp quần áo nhưng Kiều Phương Hạ cũng đều có thể cảm giác được độ ấm như lửa đốt trên trán của anh, hơn nữa hô hấp của anh cũng nặng nề hơn rất nhiều, dáng vẻ dường như rất khó chịu.
“Tới bệnh viện rồi ngủ?” Cô lại thử sờ cảm nhận độ ấm trên trán của anh, khuyên nhủ. Vừa dứt lời, bỗng nhiên bàn tay nóng bỏng của Lệ Đình Tuấn hơi dùng sức túm lấy ngón tay đang chạm lên trán của anh.
“Dù sao thì em cũng không để ý.” Anh cười, nhẹ giọng nói.
Chẳng qua là mấy chữ, không thể giải thích được lại khiến cho trái tim của Kiều Phương Hạ run lên.
Cô rũ mắt xuống, kinh ngạc nhìn Lệ Đình Tuấn đang tựa vào vai mình, nhìn thấy bởi vì phát sốt mà ngay cả làn da ngay cổ của anh cũng phơn phớt màu hồng nhạt, nghe tiếng anh thở dốc bên tai, lại mềm lòng.
Cách một hồi lâu, Lệ Đình Tuấn buông lỏng tay của cô ra, vừa cười nói: “Cho nên là trong lòng của Kiều Phương Hạ em, cuối cùng anh được coi là cái gì?”
“Nếu như em không muốn, nếu như cũng không muốn lấy lòng thì anh cũng sẽ không tiếp tục bắt buộc em nữa.
Kiều Phương Hạ nhìn thấy anh nói chuyện, khóe miệng nhếch lên một nụ cười chua xót, trong long bỗng nhiên nhói lên.
Giống như là có một cây kim đâm vào, chậm rãi khuấy vào bên trong, nhè nhẹ nhưng mà lại đau.
Khi anh nói chuyện, mắt vất vả mở to, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, không lo giọng mình khàn khàn mà nói với người tài xế: “Trước tiên đưa cô ấy quay về chỗ của Đường Nguyên Khiết Đan đã.”
“Được.” Vô Nhật Huy thấp giọng trả lời.
Anh nói xong thì lại dựa vào kính xe, nhíu chặt mày dáng vẻ có chút đau đớn, giống như là đang mê man vậy.
Kiều Phương Hạ nghe anh nói rằng sẽ đưa cô về chỗ khu nhà nhỏ đấy, trong lòng lại âm thầm thở dài, thấp giọng nói với Vô Nhật Huy: “Trước tiên về Hoàng Gia đã”
Vô Nhật Huy nhìn Kiều Phương Hạ xuyên qua kính chiếu hậu, rồi lại nhìn Lệ Đình Tuấn.
Lệ Đình Tuấn không lên tiếng, Vô Nhật Huy mới trả lời: “Được.
Vô Nhật Huy cũng không biết rằng cuối cùng là Lệ Đình Tuấn thật sự mê mang hay là giả vờ, vào lúc xe dừng lại ở Hoàng Gia, Lệ Đình Tuấn vẫn không nhúc nhích, Vô Nhật Huy lập tức kéo cánh tay của Lệ Đình Tuấn đặt lên trên vai, đưa anh trở về phòng.
Kiều Phương Hạ đưa Lệ Đình Tuấn vào phòng khách, nhìn xung quanh bốn phía, nơi nơi đều im ắng, bà Trần và người giúp việc vẫn chưa trở về.
Chương 642
Vô Nhật Huy là một người đàn ông thô ráp cũng không biết nên làm gì, xuống lầu hỏi Kiều Phương Hạ: “Có nên gọi điện thoại cho bác sĩ không?”
“Trong nhà có thuốc gì không?” Kiều Phương Hạ hỏi anh ta.
“Hình như là có hộp đựng thuốc. Vô Nhật Huy trả lời.
Kiều Phương Hạ đi vào trong nhà kho tìm, không có, bỗng nhiên cô nhớ tới lần trước còn sót lại một ít thuốc hạ sốt ở Hoàng Gia, lập tức đi lên lầu tìm.
Vô Nhật Huy ngước mắt nhìn lên lầu, suy nghĩ một lát rồi im lặng đi ra ngoài, đóng cửa lại giúp bọn họ. Kiều Phương Hạ tìm được thuốc hạ sốt ở trên tủ đầu giường của Lệ Đình Tuấn, lập tức cầm hai viên đút vào trong miệng của Lệ Đình Tuấn.
Vào lúc đang đút cho anh chút nước, Lệ Đình Tuấn hơi mở mắt ra, nhìn cô một cái, khàn giọng hỏi cô: “Còn chưa đi sao?”
Thật ra Kiều Phương Hạ cũng đã muốn chạy đi rồi nhưng mà nếu như cô đi thì sẽ không có ai chăm sóc anh. Cô không lên tiếng, ngồi ở bên mép giường đút hết mấy ngụm nước cho anh, nhìn thấy anh nuốt viên thuốc rồi. Đang chuẩn bị đứng dậy, định là sẽ gọi điện thoại cho
Phỏ Nhiên, bỗng nhiên Lệ Đình Tuấn túm lấy tay cô.
Kiều Phương Hạ sửng sốt trong giây lát sau đó quay đầu lại nhìn về phía Lệ Đình Tuấn.
Đáy mắt anh là một mảng ửng hồng, ngây ngốc chăm chú nhìn vào cô: “Đừng đi, được không.”
Trong giọng điệu khàn khàn mang theo một loại khẩn Ngoại trừ Kiều Phương Hạ, Lệ Đình Tuấn đời này chưa cầu. bao giờ mềm lòng với bất kỳ ai, cũng chưa bao giờ xin lỗi bất kì ai.
Kiều Phương Hạ nhìn anh rất lâu sau đó nhẹ giọng trả lời: “Được, không đi”
Cô vốn dĩ cũng không muốn đi, chỉ là điện thoại đã rơi xuống cầu thang.
Lê Đình Tuấn nắm lấy đầu ngón tay của cô, với một lực nhẹ nhàng kéo Kiều Phương Hạ vào trong vòng tay của mình.
Kiều Phương Hạ theo lực đạo của anh cũng không có giấy dụa.
Cả người Lệ Đình Tuấn đều nóng hổi, hơi thở dán bên tai cô lại càng nóng đến kinh người.
Lòng bàn tay nóng bỏng của anh từ từ di chuyển dọc theo vảy áo cộ, đầu ngón tay không ngừng vuốt ve da thịt mềm mại trên eo cô, dọc theo bụng phẳng lì của cô, đẩy áo len của cô lên một chút.
Kiều Phương Hạ mím môi không có lên tiếng, nhìn anh trở mình ngồi dậy.
Khoảnh khắc môi anh rơi xuống eo cô, cô không nhịn được cắn môi dưới của chính mình, hơi thở hổn hển, vòng tay ôm lấy gáy của Lệ Đình Tuấn.
Hôm nay Kiều Phương Hạ mặc một chiếc váy, Lệ Đình Tuấn trực tiếp đem váy của cô kéo xuống dưới, một tay dịu dàng ôm lấy vòng eo thon nhỏ mà cô đang nắm chặt, tay kia tinh tế mơn trớn trên da thịt non mịn ở trên người cô.
Hô hấp của Kiều Phương Hạ ngày càng dồn dập hơn.
Một lúc lâu sau, Lệ Đình Tuấn quỳ ngồi dậy, cởi áo sơ mi trên người ra sau đó lập tức mang theo hơi thở nồng nặc của hormone lại áp sát về phía cô.
Kiều Phương Hạ có chút động tình, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nóng và đỏ bừng giống như nhiệt độ phát sốt của cơ thể anh.
Lệ Đình Tuấn nhẹ nhàng nắm cằm của cô, và một nụ hôn nóng bỏng rơi xuống môi cô dọc theo đường cong tinh tế đến từng milimet đáng ngưỡng mộ của cô.
Trong khoảnh khắc khi đôi môi của hai người chạm vào nhau, Kiều Phương Hạ nhịn không được khế ngân nga một tiếng.
Cô nhìn qua Lệ Đình Tuấn để mặc cho anh hôn chính mình.
Chương 643
Anh giơ tay lên, ôm cô vào trong chăn bông, hết lần này đến lần khác nhẹ giọng gọi cô: “Phương Hạ, lần này là em can tâm tình nguyện, có đúng không?”.
“Phương Hạ, Phương Hạ…
Kiều Phương Hạ khế mở môi, vô ý thức hừ nhẹ đáp lại anh.
Nhiệt độ trên người Lệ Đình Tuấn khiến cho cô càng ngày càng khó thở, đồng thời cũng khiến cho toàn thân cộ như nhũn ra.
Lệ Đình Tuấn dùng sức ôm cô, gắt gao quấn lấy mỗi cô thật chặt.
Phương Hạ của anh, nhóc câm của anh cuối cùng có một lần can tâm tình nguyện làm điều đó với anh.
Anh phải dùng đến tâm cơ mới có thể khiến cho cô hồi tâm chuyển ý, nhưng chỉ cần cô chịu cùng anh, ở lại bên cạnh anh thì anh dùng chút thủ đoạn cũng có làm sao đâu?
Kiều Phương Hạ nóng đến toàn thân mồ hôi đầm đìa, rồi lại không đành lòng đẩy Lệ Đình Tuấn ra, vì anh bị sốt nên sức chịu đựng không bằng thường ngày, một giờ sau liền không ngừng thở gấp.
Kiều Phương Hạ được anh ôm từ phía sau lưng, cũng vô cùng mệt mỏi liền co rúc ở trong lòng ngực của anh rồi sau đó cũng mơ mơ màng màng ngủ một lát.
Khi tỉnh lại thì bên ngoài vẫn chưa tối mịt.
Kiều Phương Hạ đã nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của Lệ Đình Tuấn vang lên bên tai, cô xoay người lại trong lòng ngực của anh rồi nhìn anh một cái, phát hiện anh đã ngủ say.
Cũng không biết là bởi vì công dụng của thuốc vừa mới uống hay là bởi vì sốt cao.
Kiều Phương Hạ lại thử đo nhiệt độ ở trán của anh phát hiện vẫn vô cùng nóng.
Nhưng mặc dù ngủ say, nhưng lực ôm ở eo cô của anh cũng không có một chút thả lỏng nào.
Kiều Phương Hạ nghĩ nghĩ, chuyển đôi mắt nhìn qua áo khoác được vứt ở một bên trên mặt đất của anh, duỗi tay qua lấy ra điện thoại di động từ bên trong túi áo của anh sau đó mở khóa, tìm số điện thoại của Phó Nhiên liền gọi đi.
Phó Nhiên nghe nói Lệ Đình Tuấn phát sốt, lập tức nghe lời đi qua.
Kiều Phương Hạ cúp điện thoại, đang muốn mang điện thoại di động để qua một bên, chợt thấy biểu tượng Messenger có hiển thị thông báo.
Cô suy nghĩ một chút liền thuận tay ấn vào và liếc nhìn vòng kết nối bạn bè mà anh đăng vào lúc hơn năm giờ sáng phát hiện là anh cài đặt danh sách những người không muốn thấy. Rất hiển nhiên, Đường Minh Kỷ bị liệt vào danh sách những người anh không muốn thấy.
Kiều Phương Hạ lại nhìn kỹ vào danh sách những người anh không muốn thấy, phát hiện trên cơ bản đều là những người đàn từng có qua lại với cô.
Không thể không nói, Lệ Đình Tuấn thật sự rất ghi thù.
Kiều Phương Hạ tiện thể đưa mắt nhìn các bình luận ở bên dưới. Bởi vì đây là lần đầu tiên Lệ Đình Tuấn đăng bài viết lên mạng xã hội, anh chỉ có khoảng một, hai trăm người bạn trong Messenger và còn có đến gần một trăm bình luận. Kiều Phương Hạ đều đọc hết tất cả các bình luận.
Nói chung nhìn sơ qua thì cô thấy được một vài bình luận nổi bật.
Tô Minh Nguyệt: “Anh không ngủ được ư? Cả một đêm anh không ngủ sao? Anh đã uống hết thuốc mà lúc trước em đưa cho anh chưa?”
Lệ Đình Tuấn không trả lời bình luận của bất cứ người nào, nhưng lại có các bình luận của những người bạn của cả hai người ở bên dưới bình luận của Tô Minh Nguyệt: “Minh Nguyệt đối xử với Đình Tuấn thật tốt. Buổi tối tôi cũng không ngủ được, nếu không thì cũng đưa lọ thuốc cho tôi đi?”
“Anh đúng là đồ ngốc và không có mắt nhìn gì cả. Anh có thể so sánh bản thân được với mối quan hệ giữa Minh Nguyệt và Đình Tuấn sao? Tôi nghĩ anh không nên uống thuốc chữa mất ngủ mà là nên uống thuốc bổ não mới đúng”
Chương 644
“Đúng vậy, không phải là từ trước đến nay, Minh Nguyệt luôn đối xử với Đình Tuấn như vậy sao? Anh muốn cô ấy đưa thuốc thì cũng vô ích thôi, thay vào đó hãy tắm rửa và đi ngủ sớm đi rồi lập tức nằm mơ thì còn có khả năng hơn đấy.”
Tô Minh Nguyệt trả lời bọn họ bằng một biểu cảm cười trộm.
Kiều Phương Hạ nhìn một lúc, sau đó không kìm được mà bĩu môi.
Điện thoại của Lệ Đình Tuấn rung lên, Kiều Phương Hạ quay lại trang đối thoại và thấy đó là tin nhắn của Phó Nhiên gửi đến: “Tôi còn khoảng nửa tiếng nữa là đến nơi, cậu đừng có sốt ruột”
Kiều Phương Hạ trả lời lại: “Được” Sau đó đang định ném điện thoại của Lệ Đình Tuấn sang một bên và đứng dậy để sửa soạn chính mình, nhưng đột nhiên, cô nhìn lướt thấy ở bê dưới Messenger của Lệ Đình Tuấn có một hình ảnh chân dung quen thuộc.
Đường Nguyên Khiết Đan?
Vì sao Đường Nguyên Khiết Đan lại được Đình Tuấn thêm vào vậy? Hơn nữa, thời gian hiện lên cho thấy hai người đã liên lạc vào ngày hôm nay.
Cô hơi nhíu mày, rồi lập tức ấn vào khung hội thoại của Đường Nguyên Khiết Đan.
Lệ Đình Tuấn: “Cô ấy dậy rồi sao?”
Đường Nguyên Khiết Đan: “Ừ, đã dậy từ lâu rồi”
“Hôm nay có thể cô ấy sẽ đến Thủy Vân Gian để ăn cơm cùng với tôi. Tôi thấy tâm trạng cô ấy đang không được tốt lắm nên lo lắng về việc để cô ấy ở nhà một mình”
Lệ Đình Tuấn: “Tôi biết rồi”
Đôi lông mày của Kiều Phương Hạ nhíu lại sâu hơn sau khi xem cuộc trò chuyện giữa hai người. Cô không kìm được mà quay đầu lại và nhìn Lệ Đình Tuấn đang ở bên cạnh.
Cho nên hôm nay bọn họ gặp nhau ở Thủy Vân Gian không phải tình cờ mà là bởi vì Đường Nguyên Khiết Đan đã bí mật thông báo trước cho Lệ Đình Tuấn.
Như vậy thì hiện tại Đường Nguyên Khiết Đan đã trở thành một gián điệp mà Lệ Đình Tuấn đã sắp xếp ở bên cạnh cô ư?
Cô sửng sốt một lúc, sau đó thu hồi ánh mắt và lật lại những cuộc trò chuyện đã được lưu trữ của Đường Nguyên Khiết Đan và Lệ Đình Tuấn. Bọn họ cũng đã nói chuyện với nhau vài câu vào đêm hôm qua và còn tán gẫu vài câu với nhau cách đây hơn một tuần trước.
Hơn nữa, Kiều Phương Hạ phát hiện ra rằng không có lời mời kết bạn nào giữa hai người mà họ chỉ thêm nhau vào hệ thống trò chuyện để gửi tin nhắn cho nhau. Bởi vì Lệ Đình Tuấn có thói quen dọn dẹp khung hội thoại theo định kỳ, anh có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế và bệnh sạch sẽ nên thích trang cá nhân của mình được gọn gàng và ngăn nắp một chút.
Nhất định là Đường Nguyên Khiết Đan đã làm gián điệp cho Lệ Đình Tuấn một thời gian dài rồi!
Sau khi đọc xong tin nhắn giữa hai người, trong lòng cô tràn đầy khiếp sợ. Cô cảm thấy Lệ Đình Tuấn ở bên cạnh cô khế nhúc nhích nên quay đầu lại và nhìn anh.
Lệ Đình Tuấn vừa tỉnh dậy, hơi mở mắt ra thì liền thấy Kiều Phương Hạ đang cầm điện thoại của anh và cô đang xem cuộc nói chuyện giữa anh và Đường Nguyên Khiết Dan.
Ánh mắt của anh mê man trong vài giây, rồi lập tức trở nên tỉnh táo.
Cổ họng của Lệ Đình Tuấn khô khốc, có chút bối rối mà hằng giọng một tiếng, sau đó vươn tay cầm lấy chiếc điện thoại đang ở trong tay Kiều Phương Hạ rồi đặt nó sang một bên.
“Anh khát … Anh nhỏ giọng nói với cô.
“Anh Lệ không định giải thích với em một chút đây là đang xảy ra chuyện gì sao?” Kiều Phương Hạ nhìn vào mắt anh và nhẹ nhàng hỏi. Dù sao thì Lệ Đình Tuấn cũng đã bị cô bắt được, anh im lặng vài giây rồi trả lời với vẻ đương nhiên: “Anh lo lắng cho em”
Chương 645
Nói xong, anh hỏi lại Kiều Phương Hạ: “Người bán máy tính có thể cài đặt tính năng theo dõi trên điện thoại của em nhưng anh thì không thể sao?”
“Hơn nữa, anh làm vậy là vì an toàn của em, cho nên anh hỏi Đường Nguyên Khiết Đan vài câu thì có gì sai chứ?”
“Người bán máy tính ư?” Kiều Phương Hạ không kìm được mà nhíu mày.
Sắc mặt Lệ Đình Tuấn tối sầm lại, sau đó lạnh lùng giải thích: “King” ..”
Hóa ra biệt danh mà Lệ Đình Tuấn cho King là người bán máy tính.
Sau khi Kiều Phương Hạ im lặng một lúc lâu, cô nói: “Anh nói có lý một chút đi. Anh ấy không có cài cái gì vào điện thoại của em cả, chỉ có anh thôi”
“ÔỒ!” Lệ Đình Tuấn lập tức cười lạnh một tiếng. Anh tin được mới là lạ.
“Lệ Đình Tuấn, không phải tất cả mọi người đều giống như anh là có ham muốn khống chế mạnh mẽ như vậy” Sắc mặt của Kiều Phương Hạ cũng trở nên lạnh lùng, cô nói nhỏ với anh.
Hai người im lặng và nhìn nhau một lúc, sắc mặt của Lệ Đình Tuấn càng tệ hơn.
Từ đầu đến cuối, cô luôn giúp King nói chuyện, mỗi lần đều là như vậy, chỉ cần nhắc đến King thì anh ta luôn đúng và cho đến bây giờ King chưa từng làm sai.
Sau một lúc lâu, Kiều Phương Hạ lại mở miệng nói: “Nếu anh…
“Vừa mới nói vài chữ thì đột nhiên vang lên tiếng chuông cửa ở ngoài cửa và cắt ngang hai người bọn họ.
Kiều Phương Hạ biết là Phó Nhiên đến, cô nhíu mày không nói thêm gì nữa, lập tức vén chăn xuống giường và vội vàng đi thay quần áo.
Lệ Đình Tuấn nhìn cô với vẻ mặt u ám, nhưng anh vẫn không lên tiếng. Ngay sau khi Kiều Phương Hạ nhặt quần áo bị vứt lung tung xuống đất của cô và Lệ Đình Tuấn và bước vào phòng tắm thì Phó Nhiên đã đi đến và gõ cửa phòng.
Phó Nhiên đi vào, ngửi thấy một mùi ngọt ngấy trong không khí thì liền hiểu rõ. Anh ta liếc nhìn Lệ Đình Tuấn ở trên giường và thấp giọng cười một tiếng: “Đây là vừa làm đấy à?”
Bị sốt cao mà còn không an phận thì cũng chỉ có Lệ Đình Tuấn mới có thể làm ra được.
Nhưng Lệ Đình Tuấn chỉ nhìn về phía phòng tắm và không thèm để ý đến Phó Nhiên, “Tôi nói này, dù sao đi chăng nữa thì tôi cũng là cậu của cậu và tôi còn vì cậu mà ở lại thành phố Hạ Du. Cậu không học được cách đối nhân xử thế gì từ Phó Thành Đô ư?” Phó Nhiên vừa đi lấy nhiệt kế vừa nhíu mày và thì thầm nói.
Lệ Đình Tuấn liếc nhìn Phó Nhiên, hai người đối mặt với nhau và Phó Nhiên lập tức nói với vẻ ngại ngùng: “Được rồi, chúng ta không nói về nó nữa.”
Kiều Phương Hạ sợ xấu hổ nên đã nhanh chóng sửa sang lại mái tóc rối bù của mình và bật hệ thống lưu thông không khí trong phòng. Khi bước ra khỏi phòng tắm, cô nở nụ cười với Phó Nhiên.
Cô đang định lên tiếng thì Phó Nhiên đã nói với cô mà không hề ngẩng đầu lên: “Không cần cám ơn, chỉ cần gọi tôi một tiếng cậu nhỏ là được rồi.”
Kiều Phương Hạ lập tức sửng sốt, không hiểu được anh ta nói thế là có ý gì nhưng vẫn gọi một tiếng: “Cậu nhỏ”
Chương 646
Kể từ khi còn nhỏ, Kiều Phương Hạ đã gọi anh ta là cậu, bởi vì là xét theo thế hệ của Lệ Đình Tuấn thì anh ta được coi là người ở bậc cha chú.
Hơn nữa, Phó Nhiên lớn hơn cô trên mười tuổi nên cô chưa bao giờ cảm thấy gọi một tiếng cậu là có gì không ổn cả.
“Ồ, ngoan quá.” Phó Nhiên lập tức hơi nhướng mày và nhìn về phía Lệ Đình Tuấn, trên mặt tràn đầy vẻ đắc chí. Nếu bỏ thêm một chữ “nhỏ” ở phía sau chữ “cậu” thì sẽ có ý nghĩa khác nhau.
Lệ Đình Tuấn có gọi anh ta là cậu hay không cũng không sao cả. Dù sao thì Kiều Phương Hạ là vợ của anh nên Kiều Phương Hạ gọi anh ta thì cũng giống như Lê Đình Tuấn gọi anh ta vậy.
“Cậu không cảm thấy bản thân thật ngây thơ sao?” Lệ Đình Tuấn nhìn thấu suy nghĩ của anh ta, vẻ mặt của anh bình tĩnh và hỏi lại.
“Nếu cậu cảm thấy tôi ngây thơ thì tại sao còn muốn tranh cãi với tôi vậy?” Phó Nhiên nhướng mày rồi hỏi ngược lại.
Kiều Phương Hạ nhìn thấy hai người họ đấu võ mồm với nhau, cô không lên tiếng và quay người đi xuống tầng một mình. Lê Đình Tuấn đưa ánh mắt nhìn theo cô, sắc mặt của anh càng ngày càng khó nhìn.
Phó Nhiên liếc nhìn nhiệt độ của Lệ Đình Tuấn, nói: “Gần ba mươi chín độ. Tôi nghĩ rằng cậu không phải bị sốt mà là đang tức giận.
“Cậu nói ít đi thì sẽ chết à?” Lệ Đình Tuấn cắn răng và hỏi lại.
được tốt cho lắm, anh cần phải dùng thuốc mới ngủ được.
Cô sửng sốt một chút, hỏi lại Phó Nhiên: “Anh ấy rất khó ngủ sao?”
Phó Nhiên gật nhẹ đầu, trả lời: “Đúng vậy! Mấy năm cô không ở đây, tình trạng giấc ngủ của cậu ấy càng ngày càng tệ, trung bình mỗi ngày ngủ không quá bốn giờ, bệnh đau nửa đầu cũng trở nên nghiêm trọng hơn.
Bởi vì những đêm Lệ Đình Tuấn ngủ cùng với Kiều Phương Hạ, anh vẫn ngủ được, ít nhất là lúc Kiều Phương Hạ tỉnh lại, anh vẫn còn đang ngủ nên cô không biết chuyện này.
Chương 647
“Đây có thể nói là tâm bệnh của cậu ấy. Cô chỉ cần dành nhiều thời gian ở bên cạnh ấy, tự nhiên cậu ấy sẽ khỏi bệnh. Phó Nhiên tiếp tục nói khế với cô.
Kiều Phương Hạ trầm mặc một lát, rồi gật đầu trả lời: “Được! Tôi biết rồi.”
Sau khi đưa Phó Nhiên đi ra ngoài, cô tiếp tục bưng đồ lên tầng. Trong khi đó, Lệ Đình Tuấn đã đứng dậy đi tắm rửa.
Bây giờ, anh đang mặc áo choàng ngồi ở phòng sách, mở máy tính xử lý công việc.
Kiều Phương Hạ mang cháo, nước và thuốc đặt lên bàn của anh.
Cô mang lên hai bát cháo, một bát đặt vào trong tay của Lệ Đình Tuấn, bát còn lại thì để cho cô ăn.
Lệ Đình Tuấn nhìn cô, rồi lấy nước uống.
Kiều Phương Hạ thấy anh không ăn, liền bỏ thìa ở trong tay của mình xuống, đi đến bên cạnh anh, kéo tay của anh ra, ngồi lên đùi của anh.
Từ đầu tới cuối, Lệ Đình Tuấn vẫn luôn giữ im lặng. Anh chỉ nhìn cô chui vào trong lồng ngực của mình, mặt đối mặt quỳ chân ở trên đùi của anh mà không nói một lời nào.
“Ăn chút cháo trước đi.” Cô bưng một bát cháo đến trước mặt anh, nhẹ nhàng khuấy mấy lần ở trong bát: “Em nấu ăn không được ngon cho lắm, nên chỉ dám luộc hai quả trứng. Anh đừng chịu đói nữa.
Nói xong, cô lấy cái thìa dằm nát quả trứng vào cháo, đưa tới bên miệng anh.
Kiều Phương Hạ lẳng lặng nhìn anh.
Lúc này cô mới phát hiện ra, ở dưới mắt của Lệ Đình Tuấn xác thực là có quầng thâm màu xanh nhàn nhạt, vậy. mà trước giờ cô không chú ý tới.
Phó Nhiên nói tâm bệnh của Lệ Đình Tuấn có liên quan tới cô, chỉ cô mới có thể giúp anh được.
“Một chút nữa anh sẽ ăn.” Lệ Đình Tuấn giằng co với cô một lúc, ánh mắt có một chút động, nói khẽ.
“Ăn luôn bây giờ.” Kiều Phương Hạ không nhịn được mà khẽ nhíu mày: “Bây giờ anh đang phát sốt, còn có chuyện gì quan trọng hơn cơ thể của anh sao?”
Lệ Đình Tuấn không lên tiếng.
Sau mấy giây, cuối cùng thì anh cũng chịu há miệng ăn thức ăn.
Anh ăn xong một miếng, Kiều Phương Hạ lại ngay lập tức đút miếng tiếp theo.
“Chờ mười phút nữa. Lệ Đình Tuấn nói khế với cô. Nói xong, anh bế cô ngồi xuống ghế sô pha.
Kiều Phương Hạ vẫn không chịu buông tha, tiếp tục ngồi ở trên đùi của anh.
Đột nhiên, máy tính truyền tới một vài tiếng cười, Kiều Phương Hạ ngay lập tức ngây người ra. Lúc này cô mới ý thức được Lệ Đình Tuấn đang mở video, thế là liền lấy tay che mặt, buông Lệ Đình Tuấn ra, chạy đi.
“Tuấn! Vợ của cậu rất đáng yêu! Bình thường cô ấy cũng dính cậu như thế này sao?” Máy tình truyền đến một giọng nói.
Đối phương là người ngoại quốc, Kiều Phương Hạ sống ở nước ngoài lâu như vậy, lại tinh thông bốn loại ngôn ngữ khác nhau, tự nhiên sẽ hiểu được đối phương đang nói cái gì.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng lên trong nháy måt.
Người đang gọi video với Lệ Đình Tuấn là con trai của tổng giám đốc của tập đoàn Champs. Đối phương chỉ lớn hơn Lệ Đình Tuấn có mấy tuổi, trước đó, hai người đã hợp tác với nhau nhiều lần, cũng coi như là bạn bè của nhau. Anh ta có ba người em gái, vẫn luôn muốn tác hợp Lệ Đình Tuấn với em gái của mình.
“Lệ Đình Tuấn?” Trong lòng Kiều Phương Hạ lập tức hoảng sợ, lập tức nhỏ giọng gọi anh.
Lệ Đình Tuấn thở hổn hển mấy hơi, hơi trợn mắt, ngước mặt nhìn cô: “Hả?”
Kiều Phương Hạ nhìn thấy trong đáy mắt của anh chỉ toàn là tơ máu, hầu như dáng vẻ ánh mắt đều thật sự vất vá.
“Anh bị sốt rồi. Kiều Phương Hạ cau mày trả lời nói: “Muốn đi bệnh viện không?”
Lệ Đình Tuấn nhẹ nhàng kéo cúc áo của bộ tây trang ra, thay đổi tư thế rồi nhắm hai mắt lại.
Sau một hồi lâu, mới trả lời: “Không cần… Kiều Phương Hạ nhìn thấy dáng vẻ bị sốt tới mức hồ đồ của anh, không nhịn được lập tức nói: “Nhưng mà anh… Vừa mới nói được vài chữ, bỗng nhiên anh xoay người lại, tựa đầu lên vai của Kiều Phương Hạ: “Hừ..”
Sau vài giây lại nói tiếp: “Anh ngủ một lát là được rồi..” Cách một lớp quần áo nhưng Kiều Phương Hạ cũng đều có thể cảm giác được độ ấm như lửa đốt trên trán của anh, hơn nữa hô hấp của anh cũng nặng nề hơn rất nhiều, dáng vẻ dường như rất khó chịu.
“Tới bệnh viện rồi ngủ?” Cô lại thử sờ cảm nhận độ ấm trên trán của anh, khuyên nhủ. Vừa dứt lời, bỗng nhiên bàn tay nóng bỏng của Lệ Đình Tuấn hơi dùng sức túm lấy ngón tay đang chạm lên trán của anh.
“Dù sao thì em cũng không để ý.” Anh cười, nhẹ giọng nói.
Chẳng qua là mấy chữ, không thể giải thích được lại khiến cho trái tim của Kiều Phương Hạ run lên.
Cô rũ mắt xuống, kinh ngạc nhìn Lệ Đình Tuấn đang tựa vào vai mình, nhìn thấy bởi vì phát sốt mà ngay cả làn da ngay cổ của anh cũng phơn phớt màu hồng nhạt, nghe tiếng anh thở dốc bên tai, lại mềm lòng.
Cách một hồi lâu, Lệ Đình Tuấn buông lỏng tay của cô ra, vừa cười nói: “Cho nên là trong lòng của Kiều Phương Hạ em, cuối cùng anh được coi là cái gì?”
“Nếu như em không muốn, nếu như cũng không muốn lấy lòng thì anh cũng sẽ không tiếp tục bắt buộc em nữa.
Kiều Phương Hạ nhìn thấy anh nói chuyện, khóe miệng nhếch lên một nụ cười chua xót, trong long bỗng nhiên nhói lên.
Giống như là có một cây kim đâm vào, chậm rãi khuấy vào bên trong, nhè nhẹ nhưng mà lại đau.
Khi anh nói chuyện, mắt vất vả mở to, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, không lo giọng mình khàn khàn mà nói với người tài xế: “Trước tiên đưa cô ấy quay về chỗ của Đường Nguyên Khiết Đan đã.”
“Được.” Vô Nhật Huy thấp giọng trả lời.
Anh nói xong thì lại dựa vào kính xe, nhíu chặt mày dáng vẻ có chút đau đớn, giống như là đang mê man vậy.
Kiều Phương Hạ nghe anh nói rằng sẽ đưa cô về chỗ khu nhà nhỏ đấy, trong lòng lại âm thầm thở dài, thấp giọng nói với Vô Nhật Huy: “Trước tiên về Hoàng Gia đã”
Vô Nhật Huy nhìn Kiều Phương Hạ xuyên qua kính chiếu hậu, rồi lại nhìn Lệ Đình Tuấn.
Lệ Đình Tuấn không lên tiếng, Vô Nhật Huy mới trả lời: “Được.
Vô Nhật Huy cũng không biết rằng cuối cùng là Lệ Đình Tuấn thật sự mê mang hay là giả vờ, vào lúc xe dừng lại ở Hoàng Gia, Lệ Đình Tuấn vẫn không nhúc nhích, Vô Nhật Huy lập tức kéo cánh tay của Lệ Đình Tuấn đặt lên trên vai, đưa anh trở về phòng.
Kiều Phương Hạ đưa Lệ Đình Tuấn vào phòng khách, nhìn xung quanh bốn phía, nơi nơi đều im ắng, bà Trần và người giúp việc vẫn chưa trở về.
Chương 642
Vô Nhật Huy là một người đàn ông thô ráp cũng không biết nên làm gì, xuống lầu hỏi Kiều Phương Hạ: “Có nên gọi điện thoại cho bác sĩ không?”
“Trong nhà có thuốc gì không?” Kiều Phương Hạ hỏi anh ta.
“Hình như là có hộp đựng thuốc. Vô Nhật Huy trả lời.
Kiều Phương Hạ đi vào trong nhà kho tìm, không có, bỗng nhiên cô nhớ tới lần trước còn sót lại một ít thuốc hạ sốt ở Hoàng Gia, lập tức đi lên lầu tìm.
Vô Nhật Huy ngước mắt nhìn lên lầu, suy nghĩ một lát rồi im lặng đi ra ngoài, đóng cửa lại giúp bọn họ. Kiều Phương Hạ tìm được thuốc hạ sốt ở trên tủ đầu giường của Lệ Đình Tuấn, lập tức cầm hai viên đút vào trong miệng của Lệ Đình Tuấn.
Vào lúc đang đút cho anh chút nước, Lệ Đình Tuấn hơi mở mắt ra, nhìn cô một cái, khàn giọng hỏi cô: “Còn chưa đi sao?”
Thật ra Kiều Phương Hạ cũng đã muốn chạy đi rồi nhưng mà nếu như cô đi thì sẽ không có ai chăm sóc anh. Cô không lên tiếng, ngồi ở bên mép giường đút hết mấy ngụm nước cho anh, nhìn thấy anh nuốt viên thuốc rồi. Đang chuẩn bị đứng dậy, định là sẽ gọi điện thoại cho
Phỏ Nhiên, bỗng nhiên Lệ Đình Tuấn túm lấy tay cô.
Kiều Phương Hạ sửng sốt trong giây lát sau đó quay đầu lại nhìn về phía Lệ Đình Tuấn.
Đáy mắt anh là một mảng ửng hồng, ngây ngốc chăm chú nhìn vào cô: “Đừng đi, được không.”
Trong giọng điệu khàn khàn mang theo một loại khẩn Ngoại trừ Kiều Phương Hạ, Lệ Đình Tuấn đời này chưa cầu. bao giờ mềm lòng với bất kỳ ai, cũng chưa bao giờ xin lỗi bất kì ai.
Kiều Phương Hạ nhìn anh rất lâu sau đó nhẹ giọng trả lời: “Được, không đi”
Cô vốn dĩ cũng không muốn đi, chỉ là điện thoại đã rơi xuống cầu thang.
Lê Đình Tuấn nắm lấy đầu ngón tay của cô, với một lực nhẹ nhàng kéo Kiều Phương Hạ vào trong vòng tay của mình.
Kiều Phương Hạ theo lực đạo của anh cũng không có giấy dụa.
Cả người Lệ Đình Tuấn đều nóng hổi, hơi thở dán bên tai cô lại càng nóng đến kinh người.
Lòng bàn tay nóng bỏng của anh từ từ di chuyển dọc theo vảy áo cộ, đầu ngón tay không ngừng vuốt ve da thịt mềm mại trên eo cô, dọc theo bụng phẳng lì của cô, đẩy áo len của cô lên một chút.
Kiều Phương Hạ mím môi không có lên tiếng, nhìn anh trở mình ngồi dậy.
Khoảnh khắc môi anh rơi xuống eo cô, cô không nhịn được cắn môi dưới của chính mình, hơi thở hổn hển, vòng tay ôm lấy gáy của Lệ Đình Tuấn.
Hôm nay Kiều Phương Hạ mặc một chiếc váy, Lệ Đình Tuấn trực tiếp đem váy của cô kéo xuống dưới, một tay dịu dàng ôm lấy vòng eo thon nhỏ mà cô đang nắm chặt, tay kia tinh tế mơn trớn trên da thịt non mịn ở trên người cô.
Hô hấp của Kiều Phương Hạ ngày càng dồn dập hơn.
Một lúc lâu sau, Lệ Đình Tuấn quỳ ngồi dậy, cởi áo sơ mi trên người ra sau đó lập tức mang theo hơi thở nồng nặc của hormone lại áp sát về phía cô.
Kiều Phương Hạ có chút động tình, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô nóng và đỏ bừng giống như nhiệt độ phát sốt của cơ thể anh.
Lệ Đình Tuấn nhẹ nhàng nắm cằm của cô, và một nụ hôn nóng bỏng rơi xuống môi cô dọc theo đường cong tinh tế đến từng milimet đáng ngưỡng mộ của cô.
Trong khoảnh khắc khi đôi môi của hai người chạm vào nhau, Kiều Phương Hạ nhịn không được khế ngân nga một tiếng.
Cô nhìn qua Lệ Đình Tuấn để mặc cho anh hôn chính mình.
Chương 643
Anh giơ tay lên, ôm cô vào trong chăn bông, hết lần này đến lần khác nhẹ giọng gọi cô: “Phương Hạ, lần này là em can tâm tình nguyện, có đúng không?”.
“Phương Hạ, Phương Hạ…
Kiều Phương Hạ khế mở môi, vô ý thức hừ nhẹ đáp lại anh.
Nhiệt độ trên người Lệ Đình Tuấn khiến cho cô càng ngày càng khó thở, đồng thời cũng khiến cho toàn thân cộ như nhũn ra.
Lệ Đình Tuấn dùng sức ôm cô, gắt gao quấn lấy mỗi cô thật chặt.
Phương Hạ của anh, nhóc câm của anh cuối cùng có một lần can tâm tình nguyện làm điều đó với anh.
Anh phải dùng đến tâm cơ mới có thể khiến cho cô hồi tâm chuyển ý, nhưng chỉ cần cô chịu cùng anh, ở lại bên cạnh anh thì anh dùng chút thủ đoạn cũng có làm sao đâu?
Kiều Phương Hạ nóng đến toàn thân mồ hôi đầm đìa, rồi lại không đành lòng đẩy Lệ Đình Tuấn ra, vì anh bị sốt nên sức chịu đựng không bằng thường ngày, một giờ sau liền không ngừng thở gấp.
Kiều Phương Hạ được anh ôm từ phía sau lưng, cũng vô cùng mệt mỏi liền co rúc ở trong lòng ngực của anh rồi sau đó cũng mơ mơ màng màng ngủ một lát.
Khi tỉnh lại thì bên ngoài vẫn chưa tối mịt.
Kiều Phương Hạ đã nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của Lệ Đình Tuấn vang lên bên tai, cô xoay người lại trong lòng ngực của anh rồi nhìn anh một cái, phát hiện anh đã ngủ say.
Cũng không biết là bởi vì công dụng của thuốc vừa mới uống hay là bởi vì sốt cao.
Kiều Phương Hạ lại thử đo nhiệt độ ở trán của anh phát hiện vẫn vô cùng nóng.
Nhưng mặc dù ngủ say, nhưng lực ôm ở eo cô của anh cũng không có một chút thả lỏng nào.
Kiều Phương Hạ nghĩ nghĩ, chuyển đôi mắt nhìn qua áo khoác được vứt ở một bên trên mặt đất của anh, duỗi tay qua lấy ra điện thoại di động từ bên trong túi áo của anh sau đó mở khóa, tìm số điện thoại của Phó Nhiên liền gọi đi.
Phó Nhiên nghe nói Lệ Đình Tuấn phát sốt, lập tức nghe lời đi qua.
Kiều Phương Hạ cúp điện thoại, đang muốn mang điện thoại di động để qua một bên, chợt thấy biểu tượng Messenger có hiển thị thông báo.
Cô suy nghĩ một chút liền thuận tay ấn vào và liếc nhìn vòng kết nối bạn bè mà anh đăng vào lúc hơn năm giờ sáng phát hiện là anh cài đặt danh sách những người không muốn thấy. Rất hiển nhiên, Đường Minh Kỷ bị liệt vào danh sách những người anh không muốn thấy.
Kiều Phương Hạ lại nhìn kỹ vào danh sách những người anh không muốn thấy, phát hiện trên cơ bản đều là những người đàn từng có qua lại với cô.
Không thể không nói, Lệ Đình Tuấn thật sự rất ghi thù.
Kiều Phương Hạ tiện thể đưa mắt nhìn các bình luận ở bên dưới. Bởi vì đây là lần đầu tiên Lệ Đình Tuấn đăng bài viết lên mạng xã hội, anh chỉ có khoảng một, hai trăm người bạn trong Messenger và còn có đến gần một trăm bình luận. Kiều Phương Hạ đều đọc hết tất cả các bình luận.
Nói chung nhìn sơ qua thì cô thấy được một vài bình luận nổi bật.
Tô Minh Nguyệt: “Anh không ngủ được ư? Cả một đêm anh không ngủ sao? Anh đã uống hết thuốc mà lúc trước em đưa cho anh chưa?”
Lệ Đình Tuấn không trả lời bình luận của bất cứ người nào, nhưng lại có các bình luận của những người bạn của cả hai người ở bên dưới bình luận của Tô Minh Nguyệt: “Minh Nguyệt đối xử với Đình Tuấn thật tốt. Buổi tối tôi cũng không ngủ được, nếu không thì cũng đưa lọ thuốc cho tôi đi?”
“Anh đúng là đồ ngốc và không có mắt nhìn gì cả. Anh có thể so sánh bản thân được với mối quan hệ giữa Minh Nguyệt và Đình Tuấn sao? Tôi nghĩ anh không nên uống thuốc chữa mất ngủ mà là nên uống thuốc bổ não mới đúng”
Chương 644
“Đúng vậy, không phải là từ trước đến nay, Minh Nguyệt luôn đối xử với Đình Tuấn như vậy sao? Anh muốn cô ấy đưa thuốc thì cũng vô ích thôi, thay vào đó hãy tắm rửa và đi ngủ sớm đi rồi lập tức nằm mơ thì còn có khả năng hơn đấy.”
Tô Minh Nguyệt trả lời bọn họ bằng một biểu cảm cười trộm.
Kiều Phương Hạ nhìn một lúc, sau đó không kìm được mà bĩu môi.
Điện thoại của Lệ Đình Tuấn rung lên, Kiều Phương Hạ quay lại trang đối thoại và thấy đó là tin nhắn của Phó Nhiên gửi đến: “Tôi còn khoảng nửa tiếng nữa là đến nơi, cậu đừng có sốt ruột”
Kiều Phương Hạ trả lời lại: “Được” Sau đó đang định ném điện thoại của Lệ Đình Tuấn sang một bên và đứng dậy để sửa soạn chính mình, nhưng đột nhiên, cô nhìn lướt thấy ở bê dưới Messenger của Lệ Đình Tuấn có một hình ảnh chân dung quen thuộc.
Đường Nguyên Khiết Đan?
Vì sao Đường Nguyên Khiết Đan lại được Đình Tuấn thêm vào vậy? Hơn nữa, thời gian hiện lên cho thấy hai người đã liên lạc vào ngày hôm nay.
Cô hơi nhíu mày, rồi lập tức ấn vào khung hội thoại của Đường Nguyên Khiết Đan.
Lệ Đình Tuấn: “Cô ấy dậy rồi sao?”
Đường Nguyên Khiết Đan: “Ừ, đã dậy từ lâu rồi”
“Hôm nay có thể cô ấy sẽ đến Thủy Vân Gian để ăn cơm cùng với tôi. Tôi thấy tâm trạng cô ấy đang không được tốt lắm nên lo lắng về việc để cô ấy ở nhà một mình”
Lệ Đình Tuấn: “Tôi biết rồi”
Đôi lông mày của Kiều Phương Hạ nhíu lại sâu hơn sau khi xem cuộc trò chuyện giữa hai người. Cô không kìm được mà quay đầu lại và nhìn Lệ Đình Tuấn đang ở bên cạnh.
Cho nên hôm nay bọn họ gặp nhau ở Thủy Vân Gian không phải tình cờ mà là bởi vì Đường Nguyên Khiết Đan đã bí mật thông báo trước cho Lệ Đình Tuấn.
Như vậy thì hiện tại Đường Nguyên Khiết Đan đã trở thành một gián điệp mà Lệ Đình Tuấn đã sắp xếp ở bên cạnh cô ư?
Cô sửng sốt một lúc, sau đó thu hồi ánh mắt và lật lại những cuộc trò chuyện đã được lưu trữ của Đường Nguyên Khiết Đan và Lệ Đình Tuấn. Bọn họ cũng đã nói chuyện với nhau vài câu vào đêm hôm qua và còn tán gẫu vài câu với nhau cách đây hơn một tuần trước.
Hơn nữa, Kiều Phương Hạ phát hiện ra rằng không có lời mời kết bạn nào giữa hai người mà họ chỉ thêm nhau vào hệ thống trò chuyện để gửi tin nhắn cho nhau. Bởi vì Lệ Đình Tuấn có thói quen dọn dẹp khung hội thoại theo định kỳ, anh có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế và bệnh sạch sẽ nên thích trang cá nhân của mình được gọn gàng và ngăn nắp một chút.
Nhất định là Đường Nguyên Khiết Đan đã làm gián điệp cho Lệ Đình Tuấn một thời gian dài rồi!
Sau khi đọc xong tin nhắn giữa hai người, trong lòng cô tràn đầy khiếp sợ. Cô cảm thấy Lệ Đình Tuấn ở bên cạnh cô khế nhúc nhích nên quay đầu lại và nhìn anh.
Lệ Đình Tuấn vừa tỉnh dậy, hơi mở mắt ra thì liền thấy Kiều Phương Hạ đang cầm điện thoại của anh và cô đang xem cuộc nói chuyện giữa anh và Đường Nguyên Khiết Dan.
Ánh mắt của anh mê man trong vài giây, rồi lập tức trở nên tỉnh táo.
Cổ họng của Lệ Đình Tuấn khô khốc, có chút bối rối mà hằng giọng một tiếng, sau đó vươn tay cầm lấy chiếc điện thoại đang ở trong tay Kiều Phương Hạ rồi đặt nó sang một bên.
“Anh khát … Anh nhỏ giọng nói với cô.
“Anh Lệ không định giải thích với em một chút đây là đang xảy ra chuyện gì sao?” Kiều Phương Hạ nhìn vào mắt anh và nhẹ nhàng hỏi. Dù sao thì Lệ Đình Tuấn cũng đã bị cô bắt được, anh im lặng vài giây rồi trả lời với vẻ đương nhiên: “Anh lo lắng cho em”
Chương 645
Nói xong, anh hỏi lại Kiều Phương Hạ: “Người bán máy tính có thể cài đặt tính năng theo dõi trên điện thoại của em nhưng anh thì không thể sao?”
“Hơn nữa, anh làm vậy là vì an toàn của em, cho nên anh hỏi Đường Nguyên Khiết Đan vài câu thì có gì sai chứ?”
“Người bán máy tính ư?” Kiều Phương Hạ không kìm được mà nhíu mày.
Sắc mặt Lệ Đình Tuấn tối sầm lại, sau đó lạnh lùng giải thích: “King” ..”
Hóa ra biệt danh mà Lệ Đình Tuấn cho King là người bán máy tính.
Sau khi Kiều Phương Hạ im lặng một lúc lâu, cô nói: “Anh nói có lý một chút đi. Anh ấy không có cài cái gì vào điện thoại của em cả, chỉ có anh thôi”
“ÔỒ!” Lệ Đình Tuấn lập tức cười lạnh một tiếng. Anh tin được mới là lạ.
“Lệ Đình Tuấn, không phải tất cả mọi người đều giống như anh là có ham muốn khống chế mạnh mẽ như vậy” Sắc mặt của Kiều Phương Hạ cũng trở nên lạnh lùng, cô nói nhỏ với anh.
Hai người im lặng và nhìn nhau một lúc, sắc mặt của Lệ Đình Tuấn càng tệ hơn.
Từ đầu đến cuối, cô luôn giúp King nói chuyện, mỗi lần đều là như vậy, chỉ cần nhắc đến King thì anh ta luôn đúng và cho đến bây giờ King chưa từng làm sai.
Sau một lúc lâu, Kiều Phương Hạ lại mở miệng nói: “Nếu anh…
“Vừa mới nói vài chữ thì đột nhiên vang lên tiếng chuông cửa ở ngoài cửa và cắt ngang hai người bọn họ.
Kiều Phương Hạ biết là Phó Nhiên đến, cô nhíu mày không nói thêm gì nữa, lập tức vén chăn xuống giường và vội vàng đi thay quần áo.
Lệ Đình Tuấn nhìn cô với vẻ mặt u ám, nhưng anh vẫn không lên tiếng. Ngay sau khi Kiều Phương Hạ nhặt quần áo bị vứt lung tung xuống đất của cô và Lệ Đình Tuấn và bước vào phòng tắm thì Phó Nhiên đã đi đến và gõ cửa phòng.
Phó Nhiên đi vào, ngửi thấy một mùi ngọt ngấy trong không khí thì liền hiểu rõ. Anh ta liếc nhìn Lệ Đình Tuấn ở trên giường và thấp giọng cười một tiếng: “Đây là vừa làm đấy à?”
Bị sốt cao mà còn không an phận thì cũng chỉ có Lệ Đình Tuấn mới có thể làm ra được.
Nhưng Lệ Đình Tuấn chỉ nhìn về phía phòng tắm và không thèm để ý đến Phó Nhiên, “Tôi nói này, dù sao đi chăng nữa thì tôi cũng là cậu của cậu và tôi còn vì cậu mà ở lại thành phố Hạ Du. Cậu không học được cách đối nhân xử thế gì từ Phó Thành Đô ư?” Phó Nhiên vừa đi lấy nhiệt kế vừa nhíu mày và thì thầm nói.
Lệ Đình Tuấn liếc nhìn Phó Nhiên, hai người đối mặt với nhau và Phó Nhiên lập tức nói với vẻ ngại ngùng: “Được rồi, chúng ta không nói về nó nữa.”
Kiều Phương Hạ sợ xấu hổ nên đã nhanh chóng sửa sang lại mái tóc rối bù của mình và bật hệ thống lưu thông không khí trong phòng. Khi bước ra khỏi phòng tắm, cô nở nụ cười với Phó Nhiên.
Cô đang định lên tiếng thì Phó Nhiên đã nói với cô mà không hề ngẩng đầu lên: “Không cần cám ơn, chỉ cần gọi tôi một tiếng cậu nhỏ là được rồi.”
Kiều Phương Hạ lập tức sửng sốt, không hiểu được anh ta nói thế là có ý gì nhưng vẫn gọi một tiếng: “Cậu nhỏ”
Chương 646
Kể từ khi còn nhỏ, Kiều Phương Hạ đã gọi anh ta là cậu, bởi vì là xét theo thế hệ của Lệ Đình Tuấn thì anh ta được coi là người ở bậc cha chú.
Hơn nữa, Phó Nhiên lớn hơn cô trên mười tuổi nên cô chưa bao giờ cảm thấy gọi một tiếng cậu là có gì không ổn cả.
“Ồ, ngoan quá.” Phó Nhiên lập tức hơi nhướng mày và nhìn về phía Lệ Đình Tuấn, trên mặt tràn đầy vẻ đắc chí. Nếu bỏ thêm một chữ “nhỏ” ở phía sau chữ “cậu” thì sẽ có ý nghĩa khác nhau.
Lệ Đình Tuấn có gọi anh ta là cậu hay không cũng không sao cả. Dù sao thì Kiều Phương Hạ là vợ của anh nên Kiều Phương Hạ gọi anh ta thì cũng giống như Lê Đình Tuấn gọi anh ta vậy.
“Cậu không cảm thấy bản thân thật ngây thơ sao?” Lệ Đình Tuấn nhìn thấu suy nghĩ của anh ta, vẻ mặt của anh bình tĩnh và hỏi lại.
“Nếu cậu cảm thấy tôi ngây thơ thì tại sao còn muốn tranh cãi với tôi vậy?” Phó Nhiên nhướng mày rồi hỏi ngược lại.
Kiều Phương Hạ nhìn thấy hai người họ đấu võ mồm với nhau, cô không lên tiếng và quay người đi xuống tầng một mình. Lê Đình Tuấn đưa ánh mắt nhìn theo cô, sắc mặt của anh càng ngày càng khó nhìn.
Phó Nhiên liếc nhìn nhiệt độ của Lệ Đình Tuấn, nói: “Gần ba mươi chín độ. Tôi nghĩ rằng cậu không phải bị sốt mà là đang tức giận.
“Cậu nói ít đi thì sẽ chết à?” Lệ Đình Tuấn cắn răng và hỏi lại.
được tốt cho lắm, anh cần phải dùng thuốc mới ngủ được.
Cô sửng sốt một chút, hỏi lại Phó Nhiên: “Anh ấy rất khó ngủ sao?”
Phó Nhiên gật nhẹ đầu, trả lời: “Đúng vậy! Mấy năm cô không ở đây, tình trạng giấc ngủ của cậu ấy càng ngày càng tệ, trung bình mỗi ngày ngủ không quá bốn giờ, bệnh đau nửa đầu cũng trở nên nghiêm trọng hơn.
Bởi vì những đêm Lệ Đình Tuấn ngủ cùng với Kiều Phương Hạ, anh vẫn ngủ được, ít nhất là lúc Kiều Phương Hạ tỉnh lại, anh vẫn còn đang ngủ nên cô không biết chuyện này.
Chương 647
“Đây có thể nói là tâm bệnh của cậu ấy. Cô chỉ cần dành nhiều thời gian ở bên cạnh ấy, tự nhiên cậu ấy sẽ khỏi bệnh. Phó Nhiên tiếp tục nói khế với cô.
Kiều Phương Hạ trầm mặc một lát, rồi gật đầu trả lời: “Được! Tôi biết rồi.”
Sau khi đưa Phó Nhiên đi ra ngoài, cô tiếp tục bưng đồ lên tầng. Trong khi đó, Lệ Đình Tuấn đã đứng dậy đi tắm rửa.
Bây giờ, anh đang mặc áo choàng ngồi ở phòng sách, mở máy tính xử lý công việc.
Kiều Phương Hạ mang cháo, nước và thuốc đặt lên bàn của anh.
Cô mang lên hai bát cháo, một bát đặt vào trong tay của Lệ Đình Tuấn, bát còn lại thì để cho cô ăn.
Lệ Đình Tuấn nhìn cô, rồi lấy nước uống.
Kiều Phương Hạ thấy anh không ăn, liền bỏ thìa ở trong tay của mình xuống, đi đến bên cạnh anh, kéo tay của anh ra, ngồi lên đùi của anh.
Từ đầu tới cuối, Lệ Đình Tuấn vẫn luôn giữ im lặng. Anh chỉ nhìn cô chui vào trong lồng ngực của mình, mặt đối mặt quỳ chân ở trên đùi của anh mà không nói một lời nào.
“Ăn chút cháo trước đi.” Cô bưng một bát cháo đến trước mặt anh, nhẹ nhàng khuấy mấy lần ở trong bát: “Em nấu ăn không được ngon cho lắm, nên chỉ dám luộc hai quả trứng. Anh đừng chịu đói nữa.
Nói xong, cô lấy cái thìa dằm nát quả trứng vào cháo, đưa tới bên miệng anh.
Kiều Phương Hạ lẳng lặng nhìn anh.
Lúc này cô mới phát hiện ra, ở dưới mắt của Lệ Đình Tuấn xác thực là có quầng thâm màu xanh nhàn nhạt, vậy. mà trước giờ cô không chú ý tới.
Phó Nhiên nói tâm bệnh của Lệ Đình Tuấn có liên quan tới cô, chỉ cô mới có thể giúp anh được.
“Một chút nữa anh sẽ ăn.” Lệ Đình Tuấn giằng co với cô một lúc, ánh mắt có một chút động, nói khẽ.
“Ăn luôn bây giờ.” Kiều Phương Hạ không nhịn được mà khẽ nhíu mày: “Bây giờ anh đang phát sốt, còn có chuyện gì quan trọng hơn cơ thể của anh sao?”
Lệ Đình Tuấn không lên tiếng.
Sau mấy giây, cuối cùng thì anh cũng chịu há miệng ăn thức ăn.
Anh ăn xong một miếng, Kiều Phương Hạ lại ngay lập tức đút miếng tiếp theo.
“Chờ mười phút nữa. Lệ Đình Tuấn nói khế với cô. Nói xong, anh bế cô ngồi xuống ghế sô pha.
Kiều Phương Hạ vẫn không chịu buông tha, tiếp tục ngồi ở trên đùi của anh.
Đột nhiên, máy tính truyền tới một vài tiếng cười, Kiều Phương Hạ ngay lập tức ngây người ra. Lúc này cô mới ý thức được Lệ Đình Tuấn đang mở video, thế là liền lấy tay che mặt, buông Lệ Đình Tuấn ra, chạy đi.
“Tuấn! Vợ của cậu rất đáng yêu! Bình thường cô ấy cũng dính cậu như thế này sao?” Máy tình truyền đến một giọng nói.
Đối phương là người ngoại quốc, Kiều Phương Hạ sống ở nước ngoài lâu như vậy, lại tinh thông bốn loại ngôn ngữ khác nhau, tự nhiên sẽ hiểu được đối phương đang nói cái gì.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng lên trong nháy måt.
Người đang gọi video với Lệ Đình Tuấn là con trai của tổng giám đốc của tập đoàn Champs. Đối phương chỉ lớn hơn Lệ Đình Tuấn có mấy tuổi, trước đó, hai người đã hợp tác với nhau nhiều lần, cũng coi như là bạn bè của nhau. Anh ta có ba người em gái, vẫn luôn muốn tác hợp Lệ Đình Tuấn với em gái của mình.
Bình luận facebook