Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 633-640
Chương 633
Mạnh Quân Dao là một người rất toan tính, tuy sự nghiệp của nhà họ Mạnh bọn họ rất lớn, Mạnh Minh Triết là người con trai duy nhất của nhà họ Mạnh, lúc người già trong nhà qua đời đã giao hầu hết tài sản cho Mạnh Minh Triết.
Nói dễ nghe một chút thì chính là phù sa không chảy ruộng ngoài, nói khó nghe thì chính là Mạnh Quân Dao hy vọng tài sản của anh trai mình lại có thể trở về trong tay mình.
Chỉ cần Đường Nguyên Khiết Đan gả cho con trai của cô ta, trai tài gái sắc, đẹp cả đôi đường, cả nhà lại vui mừng.
Dù sao cô ta cũng biết Đường Nguyệt Anh ưng con trai Dung Lãng Nghệ của cô ta, vì nó vừa có năng lực vừa có thủ đoạn chứ không phải một con hát như Lục Nhất Minh.
Hơn nữa cô ta đã sớm nghe ngóng được rằng hôm nay bọn họ sẽ ăn cơm ở đây, vì thể chuyện này cũng không phải trùng hợp mà chính là cô ta cố ý tới đây để hạ nhục Đường Nguyệt Anh, hạ nhục Lục Nhất Minh.
Đối với tính cách của Mạnh Quân Dao, Đường Nguyên Khiết Đan có thể nói là hiểu rõ. Căn bản cô và Dung Lãng Nghệ không hợp nhau, Dung Lãng Nghệ cũng chả để ý tới cô, cô cũng chả có hứng thú gì với Dung Lãng Nghệ, tội gì mà cứ phải làm khó xử lẫn nhau chứ?
Cô chưa chờ Đường Nguyệt Anh đồng ý mà tức giận trả lời: “Không cần đâu cô, thời gian cũng không còn sớm nữa, chắc hẳn đối tác làm ăn của hai người cũng sắp đến rồi nhỉ? Nếu anh Lãng Nghệ tới đây thì không phải hai người lại bị chậm trễ chuyện công việc, như vậy không hay lắm thì phải?”
Mạnh Quân Dao nhìn giờ, nói: “Địa vị của đối tác làm ăn này rất lớn nên sẽ không đến sớm hơn giờ hẹn đâu, đã nói là mười một giờ thì chính là mười một giờ.
Đường Nguyên Khiết Đan hít một hơi thật sâu để điều chỉnh hô hấp, nếu Mạnh Minh Triết không ở đây thì chỉ sợ là cô đã sớm xốc bàn lên chửi mắng người rồi!
Lục Nhất Minh ngồi ở một bên nhìn Đường Nguyên Khiết Đan và Mạnh Quân Dao, trước sau vẫn chưa hề nói gì.
Đường Nguyên Khiết Đan chưa từng nhắc tới với anh Dung Lãng Nghệ là ai, rốt cuộc chuyện giữa hai người là như thế nào.
Đường Nguyệt Anh quả thật đã bị vả mặt tới nỗi cảm thấy trên mặt có chút nóng rát.
Hôm nay bà ta hẹn Lục Nhất Minh ra đây ăn cơm chủ yếu là để nhắc nhở với Lục Nhất Minh, để cậu ta có thể biết khó mà lui, từ bỏ Đường Nguyên Khiết Đan đi, ai ngờ lúc này lại gặp phải Mạnh Quân Dao rồi còn rước lấy nhục nhã.
Điều nảy không chỉ làm mất mặt Lục Nhất Minh, mà cả bà ta và Đường Nguyên Khiết Đan cũng bị hạ nhục! “Quân Dao, đủ rồi.” Mạnh Minh Triết ngồi một bên không nhịn được nữa mà nhíu mày, trầm giọng nói với Mạnh Quân Dao: “Nếu Lãng Nghệ không chịu tới đây thì hằng tính!”
Mạnh Quân Dao bị anh mình răn dạy như vậy thì nhếch khóe miệng cười cười, không lên tiếng nữa.
Vừa vặn lúc này cô ta nghe được từ đầu bên kia hành lang truyền đến tiếng nói chuyện của Dung Lãng Nghệ và người khác, cô ta quay đầu lại nhìn, đôi mắt sáng lên, nhẹ giọng nói: “Cậu Lệ tới rồi, vậy em cũng không quấy rầy mọi người nữa.
“Cậu Lệ nào cơ?” Mạnh Minh Triết khựng lại, sau đó hỏi cô ta.
“Còn có thể là cậu Lệ nào nữa chứ? Lệ Đình Tuấn đó!” Mạnh Quân Dao chỉ chờ Mạnh Minh Triết hỏi câu này rồi cười tủm tỉm mà trả lời.
“Lãng Nghệ nhà chúng em vừa mới nắm được cơ hội để hợp tác cùng cậu ấy, còn chưa kịp nói với mọi người đâu nhỉ”
Đường Nguyên Khiết Đan và Kiều Phương Hạ ở một bên nhìn nhau theo bản năng, sau đó sắc mặt có chút thay đổi một cách vi diệu.
Chương 634
Mạnh Quân Dao chỉ cố ý muốn khoe khoang chút rằng năng lực của con trai mình rất lớn, điều này liền càng có vẻ khiến Lục Nhất Minh trở nên vô dụng hơn, như là một kẻ ăn bám.
Đường Nguyệt Anh càng cảm thấy mất mặt thì Đường Nguyên Khiết Đan và Lục Nhất Minh liền càng không có khả năng thành đôi.
Khi bọn họ nói chuyện, trên hành lang truyền tới tiếng bước chân đang đến gần cửa.
Kiều Phương Hạ nghe được giọng của Lệ Đình Tuấn xong thì nhìn ra hướng cửa theo bản năng.
Lệ Đình Tuấn thấy Mạnh Quân Dao đứng ở cửa bên này thì cho rằng đây là phòng mà bọn họ đã đặt, vì thế cũng liếc mắt nhìn vào trong, vừa đúng lúc chạm tầm mắt với Kiều Phương Hạ.
Ngay sau đó anh dừng bước chân lại ở trước cửa, nhịn không được mà khế nhíu mày, quét mắt nhìn những người khác ở xung quanh đó một vòng.
Sau khi Lệ Đình Tuấn nhìn thấy Đường Nguyên Khiết Đan và Lục Nhất Minh, lại nhìn thấy cả Đường Nguyệt Anh, trong lòng liền hiểu rõ đây là bữa tiệc như thế nào.
“Anh Lệ, không phải phòng này, phòng của chúng ta ở đằng kia.” Dung Lãng Nghệ ở bên khách khí trầm giọng nói với Lệ Đình Tuấn.
Lệ Đình Tuấn lại liếc nhìn Kiều Phương Hạ.
“Phương Hạ..” Đường Nguyên Khiết Đan ở một bên bỗng nhiên khẽ đẩy Kiều Phương Hạ.
kinh ngạc đến mức tròng mắt như muốn rơi ra.
Mà Lệ Đình Tuấn chỉ rủ mắt xuống nhìn Kiều Phương
Hạ, sắc mặt nhàn nhạt, không nói một lời.
Kiều Phương Hạ nhìn anh mấy lần rồi lại suy nghĩ, tiếp tục kiên trì nhỏ giọng giới thiệu cho anh: “Hai người ở trong phòng trước mặt là ba mẹ của Đường Nguyên Khiết Đan, chú Mạnh và dì Đường, còn người ở cửa này chính là cô nhỏ của Đường Nguyên Khiết Đan
Cô sợ anh không hiểu được tình huống trước mắt nên tận lực giới thiệu chi tiết không bỏ sót chút nào.
Lệ Đình Tuấn nhướng mắt lần lượt nhìn mọi người trong phòng.
Sau vài giây, anh duỗi tay ra rồi vòng tay ôm qua eo Kiều Phương Hạ một cách tự nhiên, mặt không biến sắc thấp giọng trả lời: “Buổi sáng thấy em ngủ ngon như vậy thật không nỡ đánh thức em dậy”
Bộ dạng trông như một cặp đôi yêu nhau đang sống cùng nhau.
Trong khi nói chuyện, lại hướng tầm mắt về phía Lục Nhất Minh cùng Đường Nguyên Khiết Đan ở trong phòng, nhàn nhạt hô: “Lục Nhất Minh cùng Đường Nguyên Khiết Đan cũng ở đây sao.”
Lệ Đình Tuấn chỉ nói mấy chữ vô cùng đơn giản, liền biểu lộ một điều rằng anh và Lục Nhất Minh rất thân thiết.
Mạnh Quân Dao ở một bên lại một lần nữa sửng sốt, quay lại liếc mắt nhìn Lục Nhất Minh và Lệ Đình Tuấn.
Cô ta đương nhiên không thể biết được Lệ Đình Tuấn và Lục Nhất Minh có quen biết! Nếu cô ta biết như vậy thì cũng không ở chỗ này khoe khoang rồi!
Chương 635
Dung Lãng Nghệ cùng lắm cũng chỉ là cùng Lệ Đình Tuấn bàn chuyện làm ăn mà thôi, nhưng Lục Nhất Minh và Lệ Đình Tuấn là bạn bè đấy! Cô ta thật sự không nghĩ tới hai người bọn họ sẽ có liên quan đến nhau!
“Nếu tất cả mọi người đều đã quen biết nhau vậy thì cùng ngồi ăn có được không?”
Lệ Đình Tuấn nhìn Lục Nhất Minh và Đường Nguyên Khiết Đan, ngừng một chút rồi lại thấp giọng nói: “Tôi chị….”
Đường Nguyên Khiết Đan sửng sốt vài giây, lập tức thụ sủng nhược kinh lắc đầu nguây nguẩy trả lời: “Không được không được! Anh cứ đi nói chuyện làm ăn đi, không cần phải quan tâm đến chúng tôi!”
Đường Nguyên Khiết Đan không nghĩ tới, Lệ Đình Tuấn vậy mà lại có năng lực như thế! Kiều Phương Hạ mới nói hai câu mà anh ta có thể hiểu được ý tử của Kiều Phương Hạ, quả thực song thương vô cùng lợi hại! Khả năng này chính là thần giao cách cảm trong thần thoại!
Không hổ là người đàn ông mà cô ấy đánh giá cao!
Không uổng công buổi sáng hôm nay cô đã thay anh cầu xin Kiều Phương Hạ!
Cô ấy thề, về sau thật sự sẽ không bao giờ gọi Lê Đình Tuấn là người đàn ông xấu xa nữa! Cô ấy lại một lần nữa thấy chính mình mới là chó!
Kiều Phương Hạ cũng hiểu được, nếu mọi người cùng ăn cơm sẽ không khỏi lộ ra có chút giả tạo.
Cô cân nhắc một chút rồi mới nhẹ nhàng nói với Lệ Đình Tuấn: “Anh mau đi đi, chuyện của anh vẫn quan trọng hơn.” Lệ Đình Tuấn lập tức nhếch lên khóe miệng cười nói: “Được.”
Dứt lời, lại cúi đầu hôn lên trán của Kiều Phương Hạ “Bữa tiệc này của mọi người cứ ghi vào sổ cho anh để anh thanh toán, đợi một lát ăn xong thì cùng về, em ở trên xe chờ anh”
Kiều Phương Hạ nghe trong âm thanh của Lệ Đình Tuấn có chút ngây ngốc, buồn bực ở trong lổ mũi giống như bị cảm rồi.
Cô chợt nhớ tới đêm qua, anh đã ở dưới nhà Đường Nguyên Khiết Đan một đêm.
Có thể là trong xe quá lạnh nên bị cảm.
Cô chần chừ vài giây sau đó vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Ừ, được.”
Lệ Đình Tuấn lúc này mới buông cô ra, quay người cùng Dung Lãng Nghệ đi đến gian phòng ở cuối hành lang. Kiều Phương Hạ nhìn theo bóng lưng của anh, vẻ mặt trong đáy mắt có chút phức tạp.
Vừa rồi kỳ thật anh chính là cố ý đợi cô mở miệng trước, để cô cầu cứu anh cho nên mới đứng ở cửa ra vào mà chưa rời đi, anh chính là đang đánh cược với cô.
Nhưng mà mỗi một lần khi ở trước mặt anh chắc chắn cô đều thua triệt để. Lúc này đây cũng không có ngoại lệ chút nào.
Lúc cô thu hồi ánh mắt mới phát hiện Mạnh Quân Dao vẫn còn giật mình nhìn mình.
Cô nở nụ cười với Mạnh Quân Dao rồi nhàn nhạt hỏi cô ta: “Cô nhỏ, không phải cô nói muốn đi theo con của cô đi nói chuyện làm ăn sao? Tại sao vẫn còn không đi?”
Còn thiếu nước trực tiếp nói với Mạnh Quân Dao điều cô suy nghĩ trong lòng chính là ở đây không chào đón cô ta.
“À, đúng đúng đúng..” Mạnh Quân Dao đang ở trước mặt Kiều Phương Hạ không dám lỗ mãng, đây chính là người phụ nữ của Lệ Đình Tuấn đấy!
Chương 636
Cô ta lập tức vội vàng ôm bọc của mình, u ám rời đi. Kiều Phương Hạ đóng cửa, điềm nhiên như không có việc gì quay người trở lại vị trí của mình.
Lúc ngồi xuống, Đường Nguyên Khiết Đan lập tức trao đổi cái ánh mắt với cô.
Kiều Phương Hạ có ý trách móc, vỗ nhẹ lên cái mông của cô ấy.
Đường Nguyệt Anh ở đối diện không có lên tiếng, Mạnh Minh Triết đã trầm mặc một lát liền nói với bọn họ: “Đói bụng chưa? Hay là bắt đầu mang thức ăn lên được chưa?”
“Được.” Đường Nguyên Khiết Đan lập tức gật đầu trả lời.
Một bữa ăn này Đường Nguyên Khiết Đan ăn có chút vui vẻ, hơn mười năm rồi, cô ấy thế nhưng mà lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc của Mạnh Quân Dao.
Cô ấy ngược lại cũng không phải rất chán ghét Mạnh Quân Dao, nói thật ra thì Mạnh Quân Dao cho tới nay đổi với cô ấy mà nói cũng coi như là bình thường, chỉ là cô ta luôn nghĩ đến việc lợi dụng cô ấy để lấy tiền của Mạnh Minh Triết điều đó khiến cô ấy cảm thấy rất không thoải mái.
Vừa rồi Mạnh Quân Dao thực sự đã đi quá xa,, từ nay về sau cô ta có lẽ nên ngoan ngoãn hơn đừng có ép buộc cô ấy ở cùng với Dung Lãng Nghệ nữa? “Khiết Đan, hôm nay bào ngư rất ngon con ăn nhiều một chút.” Đường Nguyệt Anh ăn vài miếng thức ăn rồi đem bào ngư chuyển đến trước mặt Đường Nguyên Khiết Đan rồi lại nói với Kiều Phương Hạ: “Phương Hạ cũng ăn nhiều một chút, xem cháu gầy như vậy, ăn nhiều hơn một chút thì cũng không có vấn đề gì.
Chỉ là một chữ cũng không đề cập tới Lục Nhất Minh ở một bên.
Đường Nguyệt Anh đã ở trong giới phim truyền hình nhiều năm như vậy, chẳng lẽ bà ta không nhìn ra chuyện vừa rồi sao?
Kiều Phương Hạ là người bà ta thích vì cô đối với
Đường Nguyên Khiết Đan rất trượng nghĩa, vừa rồi cũng giữ gìn mặt mũi cho cả nhà bọn họ, lại để cho Mạnh Quân Dao lén bị thiệt thòi.
Nhưng Lục Nhất Minh và Lê Đình Tuấn hiển nhiên không quen biết.
Đường Nguyên Khiết Đan không có phát hiện ra sự thay đổi trong cảm xúc của mẹ mình, gắp bào ngư trước đưa vào trong bát của Lục Nhất Minh, nhỏ giọng nói: “Anh cũng quá gầy, cũng phải ăn nhiều một chút.”
Lục Nhất Minh giữ im lặng nhìn Đường Nguyên Khiết Đan gặp hai con bào ngư đưa vào bên trong bát của anh ta nhưng ánh mắt lại nhìn Đường Nguyệt Anh ở phía đối diện, Đường Nguyệt Anh nhìn thấy hành động này của
Đường Nguyên Khiết Đan liền nhíu mày. Lại ăn vài miếng thức ăn rồi bỗng nhiên thấp giọng nói với Đường Nguyên Khiết Đan: “Đường Nguyên Khiết Đan, hôm nay con mặc cái thứ gì vậy? Vừa khó coi lại vừa lạc hậu, không phải mẹ đã bảo con mặc cái bộ mà tháng trước mang từ nước ngoài về sao?”
Đường Nguyên Khiết Đan đã biết rõ Đường Nguyệt Anh sẽ không bỏ qua cho cô ấy nên mím chặt cái miệng nhỏ nhắn, không có lên tiếng.
“Mẹ đã sớm nói với con rồi, nhà hàng này mẹ có rất nhiều người quen sẽ đến ăn, con lại để cho người bên ngoài nhìn thấy thì trong lòng họ sẽ nghĩ như thế nào? Họ nói Đường Nguyệt Anh mẹ lạc hậu sa sút sao? Hay là nói công ty của ba con sắp phá sản đóng cửa rồi hả?”
Đường Nguyệt Anh rõ ràng là mắng Đường Nguyên Khiết Đan nhưng trên thực tế là đang châm chọc Lục Nhất Minh, chỉ cây dâu mà mắng cây hòe.
Đường Nguyên Khiết Đan nghe xong vài câu, cảm thấy Đường Nguyệt Anh có chút quá mức, nhịn không được ném cái thìa đang cầm trên tay, nhíu mày nói: “Mẹ! Mẹ cảm thấy trình độ giáo dục và cấp bậc của một người cũng chỉ có thể thể hiện qua cách ăn mặc hay sao?”
Chương 637
“Lúc nào con nghe mẹ nói như vậy thế?” Ngay sau đó sắc mặt Đường Nguyệt Anh lạnh xuống, hỏi ngược lại.
“Cách ăn mặc cũng không thể đại diện cho cả một con người, nhưng mà nếu như con bỗng nhiên từ người mặc quần áo bản số lượng có hạn biến thành người chỉ có thể mặc quần áo bình thường, người bên cạnh sẽ chỉ chỗ nói này nói kia với nhà chúng ta, đây cũng là vì mặt mũi làm ăn của ba con.”
“Con chính là Khiết Đan con gái của mẹ với Mạnh Minh Triết, con chính là mặt mũi của chúng ta, mỗi lời ăn tiếng nói hành động của con cũng liên quan đến danh dự của nhà chúng ta!”
Kiều Phương Hạ thấy Đường Nguyệt Anh nổi giận, liền nhẹ đá vào chân Đường Nguyên Khiết Đan dưới bàn.
Chỉ là Đường Nguyên Khiết Đan bị mấy câu nói của Đường Nguyệt Anh làm cho tức giận quá mức, không quan tâm ý nhắc nhở của Kiều Phương Hạ với cô ấy, lạnh giọng hỏi ngược lại: “Vậy nên mẹ mới nói cho anh ta chúng ta sẽ ở ăn cơm ở đây? Vậy nên mẹ thật sự cảm thấy Dung Lãng Nghệ rất tốt có phải không?”.
Dung Lãng Nghệ là con rể của mẹ thì không mất mặt, còn Lục Nhất Minh là con rể thì mẹ cảm thấy mất mặt làm sao!
Những lời này cô ấy nhịn được không có nói ra, bởi vì Lục Nhất Minh đang ngồi ở ở bên cạnh cô ấy.
“Đường Nguyên Khiết Đan con nói cái gì?” Đường Nguyệt Anh sửng sốt, chợt đứng bật dậy.
Dù bà ta không hài lòng với Lục Nhất Minh đi nữa, cũng không thể để cho người ngoài tham dự vào chuyện nhà của bà, để cho người khác xem chuyện xấu hổ của nhà mình!
“Được rồi được rồi được rồi..” Mạnh Minh Triết ngồi một bên chưa bao giờ thấy mẹ con hai người ầm ĩ thành như vậy, kéo Đường Nguyệt Anh lại, nhẹ giọng khuyên nhủ: “Bọn nhỏ đều ở đây mà, có lời gì chúng ta quay về rồi nói.
Đường Nguyệt Anh hất tay Mạnh Minh Triết ra: “Mạnh Minh Triết! Đều là do ông chiều nó đấy! Cái gì cũng nuông chiều nó mới có thể để nó dám nói chuyện với tôi như vậy! Sao ông không dạy dỗ con gái của mình đi!”
Mạnh Minh Triết bị bà ấy hất ra, giật mình.
Đường Nguyên Khiết Đan nhìn Đường Nguyệt Anh và Mạnh Minh Triết, không nhịn được nhẹ giọng cười lạnh: “Hai người cũng không phải không biết con chưa bao giờ phải mất mặt như vậy.
“Con cũng không cần tài sản gì, hai người chỉ cần có con trai là đủ rồi, quản con làm cái gì?”
Dứt lời, đứng dậy cầm lấy túi xách và quần áo liền bước nhanh ra ngoài.
“Khiết Đan!” Kiều Phương Hạ nói với theo, không thể kéo Đường Nguyên Khiết Đan lại, trơ mắt nhìn cô ấy một đường chạy ra ngoài.
Kiều Phương Hạ liếc nhìn Đường Nguyệt Anh, thấp giọng nói: “Cháu đi xem cô ấy một chút!”
Đường Nguyệt Anh bởi vì Đường Nguyên Khiết Đan mạnh miệng ăn nói không biết nặng nhẹ, thoáng cái bị lửa giận thiêu đốt, cho nên nói chuyện có chút quá đáng.
Bà ta sợ run vài giây, ngay sau đó liền hối hận.
Đang muốn đứng dậy đuổi theo, phía đối diện Lục Nhất Minh cũng đứng dậy, nhẹ giọng nói với Đường Nguyệt Anh: “Không có chuyện gì đâu bác, cháu sẽ khuyên nhủ cô ấy”
Lục Nhất Minh làm sao có thể không hiểu, Đường Nguyệt Anh không thích anh ta, từ khi bọn họ cố ý kêu anh ta đến trước hơn nửa tiếng thì anh ta liền hiểu được, bữa cơm này sẽ không được bình yên.
Chương 638
Đường Nguyệt Anh liếc nhìn Lục Nhất Minh, cau mày trả lời: “Cậu khuyên như thế nào? Chuyện của hai người tôi sẽ không đồng ý!”
“Nguyệt Anh!” Mạnh Minh Triết đứng một bên thấy bà ta nói ra rõ ràng như vậy, không nhịn được trầm giọng nhắc nhở.
Lục Nhất Minh không nhịn được thở dài, thấp giọng nói với Đường Nguyệt Anh: “Bác gái, bác làm sao biết con không thể đạt được yêu cầu của bác?”
“Vậy cậu nói cho tôi biết bây giờ cậu có cái gì?” Đường Nguyệt Anh trực tiếp hỏi ngược lại anh ta: “Tôi đây chỉ có một đứa con gái! Tôi quyết không cho phép nó theo cậu chịu khổ!”
Lục Nhất Minh trầm mặc vài giây, trả lời: “Cháu có ký một bản hợp đồng đánh cược với nhà họ Lục”
“Chỉ cần cháu thắng lập tức có được quyền thừa kế năm mươi phần trăm tài sản của nhà họ Lục.
Nếu anh ta thắng thì có thể cho Đường Nguyên Khiết Đan cơm áo cả đời vô lo. Trước hôm nay, chuyện này anh ta chưa nói với bất kỳ ai bao gồm cả Đường Nguyễn Khiết Đan, anh ta không muốn gây áp lực cho Đường Nguyên Khiết Đan.
“Nhưng nếu cậu thua thì sao?” Đường Nguyệt Anh hỏi ngược lại anh ta.
Kiều Phương Hạ đuổi kịp tới dưới lầu, kéo lại Đường Nguyên Khiết Đan lửa giận ngút trời.
“Sao em để một mình Lục Nhất Minh ở lại phía trên? Em cảm thấy cậu ấy bị mẹ em nhục nhã còn chưa đủ sao?”
Đường Nguyên Khiết Đan dừng lại khẽ thở phì phò nhìn Kiều Phương Hạ, một hồi lâu, hốc mắt bỗng nhiên đỏ lên nước mắt theo đó lăn xuống: “Phương Hạ, vậy chị nói em nên làm cái gì bây giờ?”
một nửa còn lại của Đường Nguyệt Anh với Đường Nguyên Khiết Đan thật ra đó là một kiểu liên hôn vụ lợi trá hình.
Kiều Phương Hạ không nhịn được thở dài, duỗi tay kéo Đường Nguyên Khiết Đan vào trong ngực, thấp giọng dụ dỗ nói: “Có chuyện gì thì em cùng nhau đối mặt với Lục Nhất Minh”
“Suy cho cùng em cãi nhau mẹ em rồi chiến tranh lạnh sẽ chỉ làm mẹ em càng thêm chán ghét Lục Nhất Minh, có phải không?”
Đường Nguyên Khiết Đan hít mũi mấy cái, ủy khuất gật đầu trả lời: “Chị nói đúng.
“Em với chị ở đây bình tĩnh một lát sau đó em đi lên đưa Lục Nhất Minh xuống đây đi. Kiều Phương Hạ lại nói. Đường Nguyên Khiết Đan khóc trả lời: “Được”
Vài giây sau, cô ấy càng khóc dữ hơn: “Anh ấy theo em, tương lai còn không biết phải chịu bao nhiêu tủi thân em không nỡ nhìn anh ấy như vậy
Kiều Phương Hạ lại thở dài, không nói gì nữa.
Quả thật, gia đình đối với Đường Nguyên Khiết Đan và Lục Nhất Minh mà nói chính là một vấn đề rất lớn.
Chương 639
Đường Nguyên Khiết Đan khóc thấy Lục Nhất Minh đi tới liền trở tay vội vã lau nước mắt trên mặt.
Lục Nhất Minh đưa mắt nhìn về phía cô ấy, lên xe trước.
Kiều Phương Hạ biết Lục Nhất Minh là đang chờ Đường Nguyên Khiết Đan đi qua, lấy ra khăn ướt lau mặt cho Đường Nguyên Khiết Đan, nói: “Đi đi, cậu ấy đang đợi em kìa, hai người nói chuyện đàng hoàng đừng náo loạn cãi nhau nữa.
“Được. Đường Nguyên Khiết Đan biết điều gật đầu.
Kiều Phương Hạ đưa mắt nhìn Đường Nguyên Khiết Đan rời đi, vừa chuyển tầm mắt thì thấy Vô Nhật Huy cách đó không xa đang nhìn cô.
Kiều Phương Hạ suy nghĩ một lúc, đi tới phía Vô Nhật
Huy lên xe của Lệ Đình Tuấn.
Lệ Đình Tuấn còn chưa có tới, cô một người lẳng lặng ngồi đó một lát. Mở vòng bạn bè trên điện thoại di động, nhàm chán lướt một lúc.
Lướt đến vòng bạn bè sáng nay, chợt phát hiện Lệ Đình Tuấn chưa từng đăng gì, hơn năm giờ sáng hôm nay đăng một tấm hình không có tiêu đề.
Góc chụp ảnh là lúc trời mới vừa tờ mờ sáng mặt trời chưa ló dạng, trên mặt sông chỉ có một tia sáng xung quanh đều mờ mờ không nhìn rõ, chỉ có chút ánh sáng trên mặt sông không một bóng người, trên mặt nước có chút sương mù.
Là khu dân cư ở Tây Sơn của Đường Nguyên Khiết Đan, đối diện khu dân cư chính là dòng sông.
Vậy nên anh đã ở trong xe tối qua Đường Nguyên Khiết Đan không có nhìn lầm.
Kiều Phương Hạ suy nghĩ một lúc vào facebook của Đường Minh Kỷ lượt xem vài tin.
Đường Minh Kỷ có Facebook của Lệ Đình Tuấn nhưng cũng không có xuất hiện tin này của Lệ Đình Tuấn. Tin này Lệ Đình Tuấn có lẽ là chỉ có một số người mới thấy được.
Kiều Phương Hạ lại trở về Facebook của bản thân nhìn chằm chằm vào bức ảnh, ngây người một lúc.
Anh vì cô mà chịu lạnh một đêm, không có nói cho cô biết mà lại dùng phương thức trầm mặc này nói cho cô biết.
Cô biết rõ ý của anh là anh đang giận cô, lại cố ý muốn lương tâm của cô không yên.
Kiều Phương Hạ biết rằng chuyện uống thuốc tránh thai sẽ khiến cho Lệ Đình Tuấn tổn thương rất nhiều, cho nên mới lén anh để uống.
Cô cảm thấy rằng mình không có làm gì sai cả nhưng mà loại hành động này quả thật lại xúc phạm tới Lệ Đình Tuấn, dù cho thì vốn dĩ chuyện này cũng thật sự mâu thuẫn. Nhìn thấy sương mù đang nổi lên trên dòng sông trong bức ảnh, Kiều Phương Hạ cũng không nhịn được mà âm thầm thở dài. Cho dù như thế nào, cô cũng không thể lừa gạt chính mình, đó là cô thật sự đau lòng về Lệ Đình Tuấn. Lệ Đình Tuấn vừa đi ra thang máy, một bên mắt nhìn tin nhắn do Phó Thành Đô gửi tới: “Anh nói anh khó xử sao? Nếu như muốn gặp cô ấy vậy thì gọi điện thoại đi, ở dưới lầu chờ đợi có khi cô ấy lại không biết, thì việc anh chờ có ý nghĩa gì đâu?”
Lệ Đình Tuấn hơi nhíu mày, nhắn trả lời: “Không khiến cho cô ấy đau lòng thì làm sao có thể tốt hơn được?”
“Tôi cũng đã thuyết phục anh, nếu như cô ấy không thấy được vòng bạn bè thì sao? Cô ấy cũng không dùng facebook thì sao?” Phó Thành Đô nhanh chóng trả lời.
Chương 640
Lệ Đình Tuấn càng cau mày hơn, không thèm để ý Phó Thành Đô nữa, đút điện thoại vào trong túi.
Đương nhiên là anh đã chuẩn bị hai tay. Cho tới bây giờ những việc anh làm đều có kế hoạch.
Đường Nguyên Khiết Đan cũng nói với anh, vào buổi trưa Kiều Phương Hạ sẽ ở chỗ này ăn cơm, vừa đúng lúc Dung Lãng Nghệ cũng đưa vị trí của chỗ đó cho anh.
Anh bị cảm, Kiều Phương Hạ cũng phát hiện ra anh bị cảm, hơn nữa Đường Nguyên Khiết Đan cũng nói cho cô biết rằng tối hôm qua anh ở dưới lầu, cho nên anh không cần phải mở miệng nói một chữ, Kiều Phương Hạ cũng sẽ đau lòng vì anh.
Anh đi tới chỗ giữ xe, Vô Nhật Huy hơi cúi đầu về phía anh nói: “Cô chủ đã ngồi trên xe đợi anh trên xe được một lúc rồi.” Lệ Đình Tuấn không nói gì mở cửa xe ra rồi ngồi xuống.
Kiều Phương Hạ ở một bên ngước mắt nhìn anh, lập tức thoát khỏi vòng bạn bè rồi bỏ điện thoại vào trong túi.
Lệ Đình Tuấn rõ ràng vừa rồi nhìn thấy cô xem messenger, nhưng không lên tiếng.
Kiều Phương Hạ lại ngước mắt nhìn ra bên ngoài, Dung Lãng Nghệ và Mạnh Quân Dao cung kính đứng ở ngoài xe nhìn theo bọn họ.
“Đã ổn định chưa?” Cô nhìn về phía Lệ Đình Tuấn, nhẹ giọng hỏi.
“Em hy vọng là ổn rồi, hay là chưa ổn?” Lệ Đình Tuấn ngước mắt nhìn vào đôi mắt của cô, thản nhiên hỏi lại. Kiều Phương Hạ không trả lời.
Đây là chuyện của công ty của anh, không tới lượt cô phải chen miệng vào.
“Năng lực của Dung Lãng Nghệ rất khá, đây là một nhân tài mới xuất hiện trong hai năm gần đây, tuy rằng tạm thời tham vọng không phù hợp với năng lực của anh ta, nhưng mà tương lai thì có triển vọng. Lệ Đình Tuấn xoay người lật xem một bản kế hoạch dày mà Dung Lãng Nghệ vừa mới đưa cho anh, thản nhiên nói.
Đã nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên Kiều Phương Hạ nghe thấy Lệ Đình Tuấn khen ngợi một người đàn ông khác. Chứng tỏ rằng Dung Lãng Nghệ quả thật rất có năng lực.
Cô không lên tiếng.
Lệ Đình Tuấn lại duỗi tay xoa nhẹ huyệt thái dương của mình, nhắm mắt để bản kế hoạch sang một bên, nhẹ giọng nói: “Anh có thể giúp Lục Nhất Minh một lần nữa, nhưng mà sẽ không có khả năng cứ năm lần bảy lượt giúp anh ta đâu.
Ở trong từ điển của Lệ Đình Tuấn, được chính là được, không được chính là không được, không có cái thứ ba. Nếu như Lục Nhất Minh không có bản lĩnh để thắng được Dung Lãng Nghệ thì cũng chỉ có thể trách anh ta quá vô dụng.
Lần này nếu không phải là vì báo đáp cho tên gián điệp Đường Nguyên Khiết Đan, thì anh cũng không có khả năng quản chuyện của Lục Nhất Minh.
Kiều Phương Hạ yên lặng vài giây, trả lời: “Em biết.”
Lệ Đình Tuấn cũng không có mở miệng nói chuyện tiếp, chỉ nghiêng đầu dựa vào cửa kính xe, nhíu mày, nhằm mắt lại nghỉ ngơi.
Xe chạy được nửa đường, Kiều Phương Hạ lại nhìn về phía Lệ Đình Tuấn, bỗng nhiên phát hiện làn da của anh có chút ửng đỏ, giống như dáng vẻ của người say rượu vậy.
Nhưng mà trên người của Lệ Đình Tuấn không có mùi rượu, mới giữa trưa chắc hẳn là không có uống rượu rồi. Cô ngơ ngác, lập tức đưa tay nhẹ nhàng chạm vào trán anh, chỉ vừa mới đụng tới thì thấy cực kì nóng.
Mạnh Quân Dao là một người rất toan tính, tuy sự nghiệp của nhà họ Mạnh bọn họ rất lớn, Mạnh Minh Triết là người con trai duy nhất của nhà họ Mạnh, lúc người già trong nhà qua đời đã giao hầu hết tài sản cho Mạnh Minh Triết.
Nói dễ nghe một chút thì chính là phù sa không chảy ruộng ngoài, nói khó nghe thì chính là Mạnh Quân Dao hy vọng tài sản của anh trai mình lại có thể trở về trong tay mình.
Chỉ cần Đường Nguyên Khiết Đan gả cho con trai của cô ta, trai tài gái sắc, đẹp cả đôi đường, cả nhà lại vui mừng.
Dù sao cô ta cũng biết Đường Nguyệt Anh ưng con trai Dung Lãng Nghệ của cô ta, vì nó vừa có năng lực vừa có thủ đoạn chứ không phải một con hát như Lục Nhất Minh.
Hơn nữa cô ta đã sớm nghe ngóng được rằng hôm nay bọn họ sẽ ăn cơm ở đây, vì thể chuyện này cũng không phải trùng hợp mà chính là cô ta cố ý tới đây để hạ nhục Đường Nguyệt Anh, hạ nhục Lục Nhất Minh.
Đối với tính cách của Mạnh Quân Dao, Đường Nguyên Khiết Đan có thể nói là hiểu rõ. Căn bản cô và Dung Lãng Nghệ không hợp nhau, Dung Lãng Nghệ cũng chả để ý tới cô, cô cũng chả có hứng thú gì với Dung Lãng Nghệ, tội gì mà cứ phải làm khó xử lẫn nhau chứ?
Cô chưa chờ Đường Nguyệt Anh đồng ý mà tức giận trả lời: “Không cần đâu cô, thời gian cũng không còn sớm nữa, chắc hẳn đối tác làm ăn của hai người cũng sắp đến rồi nhỉ? Nếu anh Lãng Nghệ tới đây thì không phải hai người lại bị chậm trễ chuyện công việc, như vậy không hay lắm thì phải?”
Mạnh Quân Dao nhìn giờ, nói: “Địa vị của đối tác làm ăn này rất lớn nên sẽ không đến sớm hơn giờ hẹn đâu, đã nói là mười một giờ thì chính là mười một giờ.
Đường Nguyên Khiết Đan hít một hơi thật sâu để điều chỉnh hô hấp, nếu Mạnh Minh Triết không ở đây thì chỉ sợ là cô đã sớm xốc bàn lên chửi mắng người rồi!
Lục Nhất Minh ngồi ở một bên nhìn Đường Nguyên Khiết Đan và Mạnh Quân Dao, trước sau vẫn chưa hề nói gì.
Đường Nguyên Khiết Đan chưa từng nhắc tới với anh Dung Lãng Nghệ là ai, rốt cuộc chuyện giữa hai người là như thế nào.
Đường Nguyệt Anh quả thật đã bị vả mặt tới nỗi cảm thấy trên mặt có chút nóng rát.
Hôm nay bà ta hẹn Lục Nhất Minh ra đây ăn cơm chủ yếu là để nhắc nhở với Lục Nhất Minh, để cậu ta có thể biết khó mà lui, từ bỏ Đường Nguyên Khiết Đan đi, ai ngờ lúc này lại gặp phải Mạnh Quân Dao rồi còn rước lấy nhục nhã.
Điều nảy không chỉ làm mất mặt Lục Nhất Minh, mà cả bà ta và Đường Nguyên Khiết Đan cũng bị hạ nhục! “Quân Dao, đủ rồi.” Mạnh Minh Triết ngồi một bên không nhịn được nữa mà nhíu mày, trầm giọng nói với Mạnh Quân Dao: “Nếu Lãng Nghệ không chịu tới đây thì hằng tính!”
Mạnh Quân Dao bị anh mình răn dạy như vậy thì nhếch khóe miệng cười cười, không lên tiếng nữa.
Vừa vặn lúc này cô ta nghe được từ đầu bên kia hành lang truyền đến tiếng nói chuyện của Dung Lãng Nghệ và người khác, cô ta quay đầu lại nhìn, đôi mắt sáng lên, nhẹ giọng nói: “Cậu Lệ tới rồi, vậy em cũng không quấy rầy mọi người nữa.
“Cậu Lệ nào cơ?” Mạnh Minh Triết khựng lại, sau đó hỏi cô ta.
“Còn có thể là cậu Lệ nào nữa chứ? Lệ Đình Tuấn đó!” Mạnh Quân Dao chỉ chờ Mạnh Minh Triết hỏi câu này rồi cười tủm tỉm mà trả lời.
“Lãng Nghệ nhà chúng em vừa mới nắm được cơ hội để hợp tác cùng cậu ấy, còn chưa kịp nói với mọi người đâu nhỉ”
Đường Nguyên Khiết Đan và Kiều Phương Hạ ở một bên nhìn nhau theo bản năng, sau đó sắc mặt có chút thay đổi một cách vi diệu.
Chương 634
Mạnh Quân Dao chỉ cố ý muốn khoe khoang chút rằng năng lực của con trai mình rất lớn, điều này liền càng có vẻ khiến Lục Nhất Minh trở nên vô dụng hơn, như là một kẻ ăn bám.
Đường Nguyệt Anh càng cảm thấy mất mặt thì Đường Nguyên Khiết Đan và Lục Nhất Minh liền càng không có khả năng thành đôi.
Khi bọn họ nói chuyện, trên hành lang truyền tới tiếng bước chân đang đến gần cửa.
Kiều Phương Hạ nghe được giọng của Lệ Đình Tuấn xong thì nhìn ra hướng cửa theo bản năng.
Lệ Đình Tuấn thấy Mạnh Quân Dao đứng ở cửa bên này thì cho rằng đây là phòng mà bọn họ đã đặt, vì thế cũng liếc mắt nhìn vào trong, vừa đúng lúc chạm tầm mắt với Kiều Phương Hạ.
Ngay sau đó anh dừng bước chân lại ở trước cửa, nhịn không được mà khế nhíu mày, quét mắt nhìn những người khác ở xung quanh đó một vòng.
Sau khi Lệ Đình Tuấn nhìn thấy Đường Nguyên Khiết Đan và Lục Nhất Minh, lại nhìn thấy cả Đường Nguyệt Anh, trong lòng liền hiểu rõ đây là bữa tiệc như thế nào.
“Anh Lệ, không phải phòng này, phòng của chúng ta ở đằng kia.” Dung Lãng Nghệ ở bên khách khí trầm giọng nói với Lệ Đình Tuấn.
Lệ Đình Tuấn lại liếc nhìn Kiều Phương Hạ.
“Phương Hạ..” Đường Nguyên Khiết Đan ở một bên bỗng nhiên khẽ đẩy Kiều Phương Hạ.
kinh ngạc đến mức tròng mắt như muốn rơi ra.
Mà Lệ Đình Tuấn chỉ rủ mắt xuống nhìn Kiều Phương
Hạ, sắc mặt nhàn nhạt, không nói một lời.
Kiều Phương Hạ nhìn anh mấy lần rồi lại suy nghĩ, tiếp tục kiên trì nhỏ giọng giới thiệu cho anh: “Hai người ở trong phòng trước mặt là ba mẹ của Đường Nguyên Khiết Đan, chú Mạnh và dì Đường, còn người ở cửa này chính là cô nhỏ của Đường Nguyên Khiết Đan
Cô sợ anh không hiểu được tình huống trước mắt nên tận lực giới thiệu chi tiết không bỏ sót chút nào.
Lệ Đình Tuấn nhướng mắt lần lượt nhìn mọi người trong phòng.
Sau vài giây, anh duỗi tay ra rồi vòng tay ôm qua eo Kiều Phương Hạ một cách tự nhiên, mặt không biến sắc thấp giọng trả lời: “Buổi sáng thấy em ngủ ngon như vậy thật không nỡ đánh thức em dậy”
Bộ dạng trông như một cặp đôi yêu nhau đang sống cùng nhau.
Trong khi nói chuyện, lại hướng tầm mắt về phía Lục Nhất Minh cùng Đường Nguyên Khiết Đan ở trong phòng, nhàn nhạt hô: “Lục Nhất Minh cùng Đường Nguyên Khiết Đan cũng ở đây sao.”
Lệ Đình Tuấn chỉ nói mấy chữ vô cùng đơn giản, liền biểu lộ một điều rằng anh và Lục Nhất Minh rất thân thiết.
Mạnh Quân Dao ở một bên lại một lần nữa sửng sốt, quay lại liếc mắt nhìn Lục Nhất Minh và Lệ Đình Tuấn.
Cô ta đương nhiên không thể biết được Lệ Đình Tuấn và Lục Nhất Minh có quen biết! Nếu cô ta biết như vậy thì cũng không ở chỗ này khoe khoang rồi!
Chương 635
Dung Lãng Nghệ cùng lắm cũng chỉ là cùng Lệ Đình Tuấn bàn chuyện làm ăn mà thôi, nhưng Lục Nhất Minh và Lệ Đình Tuấn là bạn bè đấy! Cô ta thật sự không nghĩ tới hai người bọn họ sẽ có liên quan đến nhau!
“Nếu tất cả mọi người đều đã quen biết nhau vậy thì cùng ngồi ăn có được không?”
Lệ Đình Tuấn nhìn Lục Nhất Minh và Đường Nguyên Khiết Đan, ngừng một chút rồi lại thấp giọng nói: “Tôi chị….”
Đường Nguyên Khiết Đan sửng sốt vài giây, lập tức thụ sủng nhược kinh lắc đầu nguây nguẩy trả lời: “Không được không được! Anh cứ đi nói chuyện làm ăn đi, không cần phải quan tâm đến chúng tôi!”
Đường Nguyên Khiết Đan không nghĩ tới, Lệ Đình Tuấn vậy mà lại có năng lực như thế! Kiều Phương Hạ mới nói hai câu mà anh ta có thể hiểu được ý tử của Kiều Phương Hạ, quả thực song thương vô cùng lợi hại! Khả năng này chính là thần giao cách cảm trong thần thoại!
Không hổ là người đàn ông mà cô ấy đánh giá cao!
Không uổng công buổi sáng hôm nay cô đã thay anh cầu xin Kiều Phương Hạ!
Cô ấy thề, về sau thật sự sẽ không bao giờ gọi Lê Đình Tuấn là người đàn ông xấu xa nữa! Cô ấy lại một lần nữa thấy chính mình mới là chó!
Kiều Phương Hạ cũng hiểu được, nếu mọi người cùng ăn cơm sẽ không khỏi lộ ra có chút giả tạo.
Cô cân nhắc một chút rồi mới nhẹ nhàng nói với Lệ Đình Tuấn: “Anh mau đi đi, chuyện của anh vẫn quan trọng hơn.” Lệ Đình Tuấn lập tức nhếch lên khóe miệng cười nói: “Được.”
Dứt lời, lại cúi đầu hôn lên trán của Kiều Phương Hạ “Bữa tiệc này của mọi người cứ ghi vào sổ cho anh để anh thanh toán, đợi một lát ăn xong thì cùng về, em ở trên xe chờ anh”
Kiều Phương Hạ nghe trong âm thanh của Lệ Đình Tuấn có chút ngây ngốc, buồn bực ở trong lổ mũi giống như bị cảm rồi.
Cô chợt nhớ tới đêm qua, anh đã ở dưới nhà Đường Nguyên Khiết Đan một đêm.
Có thể là trong xe quá lạnh nên bị cảm.
Cô chần chừ vài giây sau đó vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Ừ, được.”
Lệ Đình Tuấn lúc này mới buông cô ra, quay người cùng Dung Lãng Nghệ đi đến gian phòng ở cuối hành lang. Kiều Phương Hạ nhìn theo bóng lưng của anh, vẻ mặt trong đáy mắt có chút phức tạp.
Vừa rồi kỳ thật anh chính là cố ý đợi cô mở miệng trước, để cô cầu cứu anh cho nên mới đứng ở cửa ra vào mà chưa rời đi, anh chính là đang đánh cược với cô.
Nhưng mà mỗi một lần khi ở trước mặt anh chắc chắn cô đều thua triệt để. Lúc này đây cũng không có ngoại lệ chút nào.
Lúc cô thu hồi ánh mắt mới phát hiện Mạnh Quân Dao vẫn còn giật mình nhìn mình.
Cô nở nụ cười với Mạnh Quân Dao rồi nhàn nhạt hỏi cô ta: “Cô nhỏ, không phải cô nói muốn đi theo con của cô đi nói chuyện làm ăn sao? Tại sao vẫn còn không đi?”
Còn thiếu nước trực tiếp nói với Mạnh Quân Dao điều cô suy nghĩ trong lòng chính là ở đây không chào đón cô ta.
“À, đúng đúng đúng..” Mạnh Quân Dao đang ở trước mặt Kiều Phương Hạ không dám lỗ mãng, đây chính là người phụ nữ của Lệ Đình Tuấn đấy!
Chương 636
Cô ta lập tức vội vàng ôm bọc của mình, u ám rời đi. Kiều Phương Hạ đóng cửa, điềm nhiên như không có việc gì quay người trở lại vị trí của mình.
Lúc ngồi xuống, Đường Nguyên Khiết Đan lập tức trao đổi cái ánh mắt với cô.
Kiều Phương Hạ có ý trách móc, vỗ nhẹ lên cái mông của cô ấy.
Đường Nguyệt Anh ở đối diện không có lên tiếng, Mạnh Minh Triết đã trầm mặc một lát liền nói với bọn họ: “Đói bụng chưa? Hay là bắt đầu mang thức ăn lên được chưa?”
“Được.” Đường Nguyên Khiết Đan lập tức gật đầu trả lời.
Một bữa ăn này Đường Nguyên Khiết Đan ăn có chút vui vẻ, hơn mười năm rồi, cô ấy thế nhưng mà lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc của Mạnh Quân Dao.
Cô ấy ngược lại cũng không phải rất chán ghét Mạnh Quân Dao, nói thật ra thì Mạnh Quân Dao cho tới nay đổi với cô ấy mà nói cũng coi như là bình thường, chỉ là cô ta luôn nghĩ đến việc lợi dụng cô ấy để lấy tiền của Mạnh Minh Triết điều đó khiến cô ấy cảm thấy rất không thoải mái.
Vừa rồi Mạnh Quân Dao thực sự đã đi quá xa,, từ nay về sau cô ta có lẽ nên ngoan ngoãn hơn đừng có ép buộc cô ấy ở cùng với Dung Lãng Nghệ nữa? “Khiết Đan, hôm nay bào ngư rất ngon con ăn nhiều một chút.” Đường Nguyệt Anh ăn vài miếng thức ăn rồi đem bào ngư chuyển đến trước mặt Đường Nguyên Khiết Đan rồi lại nói với Kiều Phương Hạ: “Phương Hạ cũng ăn nhiều một chút, xem cháu gầy như vậy, ăn nhiều hơn một chút thì cũng không có vấn đề gì.
Chỉ là một chữ cũng không đề cập tới Lục Nhất Minh ở một bên.
Đường Nguyệt Anh đã ở trong giới phim truyền hình nhiều năm như vậy, chẳng lẽ bà ta không nhìn ra chuyện vừa rồi sao?
Kiều Phương Hạ là người bà ta thích vì cô đối với
Đường Nguyên Khiết Đan rất trượng nghĩa, vừa rồi cũng giữ gìn mặt mũi cho cả nhà bọn họ, lại để cho Mạnh Quân Dao lén bị thiệt thòi.
Nhưng Lục Nhất Minh và Lê Đình Tuấn hiển nhiên không quen biết.
Đường Nguyên Khiết Đan không có phát hiện ra sự thay đổi trong cảm xúc của mẹ mình, gắp bào ngư trước đưa vào trong bát của Lục Nhất Minh, nhỏ giọng nói: “Anh cũng quá gầy, cũng phải ăn nhiều một chút.”
Lục Nhất Minh giữ im lặng nhìn Đường Nguyên Khiết Đan gặp hai con bào ngư đưa vào bên trong bát của anh ta nhưng ánh mắt lại nhìn Đường Nguyệt Anh ở phía đối diện, Đường Nguyệt Anh nhìn thấy hành động này của
Đường Nguyên Khiết Đan liền nhíu mày. Lại ăn vài miếng thức ăn rồi bỗng nhiên thấp giọng nói với Đường Nguyên Khiết Đan: “Đường Nguyên Khiết Đan, hôm nay con mặc cái thứ gì vậy? Vừa khó coi lại vừa lạc hậu, không phải mẹ đã bảo con mặc cái bộ mà tháng trước mang từ nước ngoài về sao?”
Đường Nguyên Khiết Đan đã biết rõ Đường Nguyệt Anh sẽ không bỏ qua cho cô ấy nên mím chặt cái miệng nhỏ nhắn, không có lên tiếng.
“Mẹ đã sớm nói với con rồi, nhà hàng này mẹ có rất nhiều người quen sẽ đến ăn, con lại để cho người bên ngoài nhìn thấy thì trong lòng họ sẽ nghĩ như thế nào? Họ nói Đường Nguyệt Anh mẹ lạc hậu sa sút sao? Hay là nói công ty của ba con sắp phá sản đóng cửa rồi hả?”
Đường Nguyệt Anh rõ ràng là mắng Đường Nguyên Khiết Đan nhưng trên thực tế là đang châm chọc Lục Nhất Minh, chỉ cây dâu mà mắng cây hòe.
Đường Nguyên Khiết Đan nghe xong vài câu, cảm thấy Đường Nguyệt Anh có chút quá mức, nhịn không được ném cái thìa đang cầm trên tay, nhíu mày nói: “Mẹ! Mẹ cảm thấy trình độ giáo dục và cấp bậc của một người cũng chỉ có thể thể hiện qua cách ăn mặc hay sao?”
Chương 637
“Lúc nào con nghe mẹ nói như vậy thế?” Ngay sau đó sắc mặt Đường Nguyệt Anh lạnh xuống, hỏi ngược lại.
“Cách ăn mặc cũng không thể đại diện cho cả một con người, nhưng mà nếu như con bỗng nhiên từ người mặc quần áo bản số lượng có hạn biến thành người chỉ có thể mặc quần áo bình thường, người bên cạnh sẽ chỉ chỗ nói này nói kia với nhà chúng ta, đây cũng là vì mặt mũi làm ăn của ba con.”
“Con chính là Khiết Đan con gái của mẹ với Mạnh Minh Triết, con chính là mặt mũi của chúng ta, mỗi lời ăn tiếng nói hành động của con cũng liên quan đến danh dự của nhà chúng ta!”
Kiều Phương Hạ thấy Đường Nguyệt Anh nổi giận, liền nhẹ đá vào chân Đường Nguyên Khiết Đan dưới bàn.
Chỉ là Đường Nguyên Khiết Đan bị mấy câu nói của Đường Nguyệt Anh làm cho tức giận quá mức, không quan tâm ý nhắc nhở của Kiều Phương Hạ với cô ấy, lạnh giọng hỏi ngược lại: “Vậy nên mẹ mới nói cho anh ta chúng ta sẽ ở ăn cơm ở đây? Vậy nên mẹ thật sự cảm thấy Dung Lãng Nghệ rất tốt có phải không?”.
Dung Lãng Nghệ là con rể của mẹ thì không mất mặt, còn Lục Nhất Minh là con rể thì mẹ cảm thấy mất mặt làm sao!
Những lời này cô ấy nhịn được không có nói ra, bởi vì Lục Nhất Minh đang ngồi ở ở bên cạnh cô ấy.
“Đường Nguyên Khiết Đan con nói cái gì?” Đường Nguyệt Anh sửng sốt, chợt đứng bật dậy.
Dù bà ta không hài lòng với Lục Nhất Minh đi nữa, cũng không thể để cho người ngoài tham dự vào chuyện nhà của bà, để cho người khác xem chuyện xấu hổ của nhà mình!
“Được rồi được rồi được rồi..” Mạnh Minh Triết ngồi một bên chưa bao giờ thấy mẹ con hai người ầm ĩ thành như vậy, kéo Đường Nguyệt Anh lại, nhẹ giọng khuyên nhủ: “Bọn nhỏ đều ở đây mà, có lời gì chúng ta quay về rồi nói.
Đường Nguyệt Anh hất tay Mạnh Minh Triết ra: “Mạnh Minh Triết! Đều là do ông chiều nó đấy! Cái gì cũng nuông chiều nó mới có thể để nó dám nói chuyện với tôi như vậy! Sao ông không dạy dỗ con gái của mình đi!”
Mạnh Minh Triết bị bà ấy hất ra, giật mình.
Đường Nguyên Khiết Đan nhìn Đường Nguyệt Anh và Mạnh Minh Triết, không nhịn được nhẹ giọng cười lạnh: “Hai người cũng không phải không biết con chưa bao giờ phải mất mặt như vậy.
“Con cũng không cần tài sản gì, hai người chỉ cần có con trai là đủ rồi, quản con làm cái gì?”
Dứt lời, đứng dậy cầm lấy túi xách và quần áo liền bước nhanh ra ngoài.
“Khiết Đan!” Kiều Phương Hạ nói với theo, không thể kéo Đường Nguyên Khiết Đan lại, trơ mắt nhìn cô ấy một đường chạy ra ngoài.
Kiều Phương Hạ liếc nhìn Đường Nguyệt Anh, thấp giọng nói: “Cháu đi xem cô ấy một chút!”
Đường Nguyệt Anh bởi vì Đường Nguyên Khiết Đan mạnh miệng ăn nói không biết nặng nhẹ, thoáng cái bị lửa giận thiêu đốt, cho nên nói chuyện có chút quá đáng.
Bà ta sợ run vài giây, ngay sau đó liền hối hận.
Đang muốn đứng dậy đuổi theo, phía đối diện Lục Nhất Minh cũng đứng dậy, nhẹ giọng nói với Đường Nguyệt Anh: “Không có chuyện gì đâu bác, cháu sẽ khuyên nhủ cô ấy”
Lục Nhất Minh làm sao có thể không hiểu, Đường Nguyệt Anh không thích anh ta, từ khi bọn họ cố ý kêu anh ta đến trước hơn nửa tiếng thì anh ta liền hiểu được, bữa cơm này sẽ không được bình yên.
Chương 638
Đường Nguyệt Anh liếc nhìn Lục Nhất Minh, cau mày trả lời: “Cậu khuyên như thế nào? Chuyện của hai người tôi sẽ không đồng ý!”
“Nguyệt Anh!” Mạnh Minh Triết đứng một bên thấy bà ta nói ra rõ ràng như vậy, không nhịn được trầm giọng nhắc nhở.
Lục Nhất Minh không nhịn được thở dài, thấp giọng nói với Đường Nguyệt Anh: “Bác gái, bác làm sao biết con không thể đạt được yêu cầu của bác?”
“Vậy cậu nói cho tôi biết bây giờ cậu có cái gì?” Đường Nguyệt Anh trực tiếp hỏi ngược lại anh ta: “Tôi đây chỉ có một đứa con gái! Tôi quyết không cho phép nó theo cậu chịu khổ!”
Lục Nhất Minh trầm mặc vài giây, trả lời: “Cháu có ký một bản hợp đồng đánh cược với nhà họ Lục”
“Chỉ cần cháu thắng lập tức có được quyền thừa kế năm mươi phần trăm tài sản của nhà họ Lục.
Nếu anh ta thắng thì có thể cho Đường Nguyên Khiết Đan cơm áo cả đời vô lo. Trước hôm nay, chuyện này anh ta chưa nói với bất kỳ ai bao gồm cả Đường Nguyễn Khiết Đan, anh ta không muốn gây áp lực cho Đường Nguyên Khiết Đan.
“Nhưng nếu cậu thua thì sao?” Đường Nguyệt Anh hỏi ngược lại anh ta.
Kiều Phương Hạ đuổi kịp tới dưới lầu, kéo lại Đường Nguyên Khiết Đan lửa giận ngút trời.
“Sao em để một mình Lục Nhất Minh ở lại phía trên? Em cảm thấy cậu ấy bị mẹ em nhục nhã còn chưa đủ sao?”
Đường Nguyên Khiết Đan dừng lại khẽ thở phì phò nhìn Kiều Phương Hạ, một hồi lâu, hốc mắt bỗng nhiên đỏ lên nước mắt theo đó lăn xuống: “Phương Hạ, vậy chị nói em nên làm cái gì bây giờ?”
một nửa còn lại của Đường Nguyệt Anh với Đường Nguyên Khiết Đan thật ra đó là một kiểu liên hôn vụ lợi trá hình.
Kiều Phương Hạ không nhịn được thở dài, duỗi tay kéo Đường Nguyên Khiết Đan vào trong ngực, thấp giọng dụ dỗ nói: “Có chuyện gì thì em cùng nhau đối mặt với Lục Nhất Minh”
“Suy cho cùng em cãi nhau mẹ em rồi chiến tranh lạnh sẽ chỉ làm mẹ em càng thêm chán ghét Lục Nhất Minh, có phải không?”
Đường Nguyên Khiết Đan hít mũi mấy cái, ủy khuất gật đầu trả lời: “Chị nói đúng.
“Em với chị ở đây bình tĩnh một lát sau đó em đi lên đưa Lục Nhất Minh xuống đây đi. Kiều Phương Hạ lại nói. Đường Nguyên Khiết Đan khóc trả lời: “Được”
Vài giây sau, cô ấy càng khóc dữ hơn: “Anh ấy theo em, tương lai còn không biết phải chịu bao nhiêu tủi thân em không nỡ nhìn anh ấy như vậy
Kiều Phương Hạ lại thở dài, không nói gì nữa.
Quả thật, gia đình đối với Đường Nguyên Khiết Đan và Lục Nhất Minh mà nói chính là một vấn đề rất lớn.
Chương 639
Đường Nguyên Khiết Đan khóc thấy Lục Nhất Minh đi tới liền trở tay vội vã lau nước mắt trên mặt.
Lục Nhất Minh đưa mắt nhìn về phía cô ấy, lên xe trước.
Kiều Phương Hạ biết Lục Nhất Minh là đang chờ Đường Nguyên Khiết Đan đi qua, lấy ra khăn ướt lau mặt cho Đường Nguyên Khiết Đan, nói: “Đi đi, cậu ấy đang đợi em kìa, hai người nói chuyện đàng hoàng đừng náo loạn cãi nhau nữa.
“Được. Đường Nguyên Khiết Đan biết điều gật đầu.
Kiều Phương Hạ đưa mắt nhìn Đường Nguyên Khiết Đan rời đi, vừa chuyển tầm mắt thì thấy Vô Nhật Huy cách đó không xa đang nhìn cô.
Kiều Phương Hạ suy nghĩ một lúc, đi tới phía Vô Nhật
Huy lên xe của Lệ Đình Tuấn.
Lệ Đình Tuấn còn chưa có tới, cô một người lẳng lặng ngồi đó một lát. Mở vòng bạn bè trên điện thoại di động, nhàm chán lướt một lúc.
Lướt đến vòng bạn bè sáng nay, chợt phát hiện Lệ Đình Tuấn chưa từng đăng gì, hơn năm giờ sáng hôm nay đăng một tấm hình không có tiêu đề.
Góc chụp ảnh là lúc trời mới vừa tờ mờ sáng mặt trời chưa ló dạng, trên mặt sông chỉ có một tia sáng xung quanh đều mờ mờ không nhìn rõ, chỉ có chút ánh sáng trên mặt sông không một bóng người, trên mặt nước có chút sương mù.
Là khu dân cư ở Tây Sơn của Đường Nguyên Khiết Đan, đối diện khu dân cư chính là dòng sông.
Vậy nên anh đã ở trong xe tối qua Đường Nguyên Khiết Đan không có nhìn lầm.
Kiều Phương Hạ suy nghĩ một lúc vào facebook của Đường Minh Kỷ lượt xem vài tin.
Đường Minh Kỷ có Facebook của Lệ Đình Tuấn nhưng cũng không có xuất hiện tin này của Lệ Đình Tuấn. Tin này Lệ Đình Tuấn có lẽ là chỉ có một số người mới thấy được.
Kiều Phương Hạ lại trở về Facebook của bản thân nhìn chằm chằm vào bức ảnh, ngây người một lúc.
Anh vì cô mà chịu lạnh một đêm, không có nói cho cô biết mà lại dùng phương thức trầm mặc này nói cho cô biết.
Cô biết rõ ý của anh là anh đang giận cô, lại cố ý muốn lương tâm của cô không yên.
Kiều Phương Hạ biết rằng chuyện uống thuốc tránh thai sẽ khiến cho Lệ Đình Tuấn tổn thương rất nhiều, cho nên mới lén anh để uống.
Cô cảm thấy rằng mình không có làm gì sai cả nhưng mà loại hành động này quả thật lại xúc phạm tới Lệ Đình Tuấn, dù cho thì vốn dĩ chuyện này cũng thật sự mâu thuẫn. Nhìn thấy sương mù đang nổi lên trên dòng sông trong bức ảnh, Kiều Phương Hạ cũng không nhịn được mà âm thầm thở dài. Cho dù như thế nào, cô cũng không thể lừa gạt chính mình, đó là cô thật sự đau lòng về Lệ Đình Tuấn. Lệ Đình Tuấn vừa đi ra thang máy, một bên mắt nhìn tin nhắn do Phó Thành Đô gửi tới: “Anh nói anh khó xử sao? Nếu như muốn gặp cô ấy vậy thì gọi điện thoại đi, ở dưới lầu chờ đợi có khi cô ấy lại không biết, thì việc anh chờ có ý nghĩa gì đâu?”
Lệ Đình Tuấn hơi nhíu mày, nhắn trả lời: “Không khiến cho cô ấy đau lòng thì làm sao có thể tốt hơn được?”
“Tôi cũng đã thuyết phục anh, nếu như cô ấy không thấy được vòng bạn bè thì sao? Cô ấy cũng không dùng facebook thì sao?” Phó Thành Đô nhanh chóng trả lời.
Chương 640
Lệ Đình Tuấn càng cau mày hơn, không thèm để ý Phó Thành Đô nữa, đút điện thoại vào trong túi.
Đương nhiên là anh đã chuẩn bị hai tay. Cho tới bây giờ những việc anh làm đều có kế hoạch.
Đường Nguyên Khiết Đan cũng nói với anh, vào buổi trưa Kiều Phương Hạ sẽ ở chỗ này ăn cơm, vừa đúng lúc Dung Lãng Nghệ cũng đưa vị trí của chỗ đó cho anh.
Anh bị cảm, Kiều Phương Hạ cũng phát hiện ra anh bị cảm, hơn nữa Đường Nguyên Khiết Đan cũng nói cho cô biết rằng tối hôm qua anh ở dưới lầu, cho nên anh không cần phải mở miệng nói một chữ, Kiều Phương Hạ cũng sẽ đau lòng vì anh.
Anh đi tới chỗ giữ xe, Vô Nhật Huy hơi cúi đầu về phía anh nói: “Cô chủ đã ngồi trên xe đợi anh trên xe được một lúc rồi.” Lệ Đình Tuấn không nói gì mở cửa xe ra rồi ngồi xuống.
Kiều Phương Hạ ở một bên ngước mắt nhìn anh, lập tức thoát khỏi vòng bạn bè rồi bỏ điện thoại vào trong túi.
Lệ Đình Tuấn rõ ràng vừa rồi nhìn thấy cô xem messenger, nhưng không lên tiếng.
Kiều Phương Hạ lại ngước mắt nhìn ra bên ngoài, Dung Lãng Nghệ và Mạnh Quân Dao cung kính đứng ở ngoài xe nhìn theo bọn họ.
“Đã ổn định chưa?” Cô nhìn về phía Lệ Đình Tuấn, nhẹ giọng hỏi.
“Em hy vọng là ổn rồi, hay là chưa ổn?” Lệ Đình Tuấn ngước mắt nhìn vào đôi mắt của cô, thản nhiên hỏi lại. Kiều Phương Hạ không trả lời.
Đây là chuyện của công ty của anh, không tới lượt cô phải chen miệng vào.
“Năng lực của Dung Lãng Nghệ rất khá, đây là một nhân tài mới xuất hiện trong hai năm gần đây, tuy rằng tạm thời tham vọng không phù hợp với năng lực của anh ta, nhưng mà tương lai thì có triển vọng. Lệ Đình Tuấn xoay người lật xem một bản kế hoạch dày mà Dung Lãng Nghệ vừa mới đưa cho anh, thản nhiên nói.
Đã nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên Kiều Phương Hạ nghe thấy Lệ Đình Tuấn khen ngợi một người đàn ông khác. Chứng tỏ rằng Dung Lãng Nghệ quả thật rất có năng lực.
Cô không lên tiếng.
Lệ Đình Tuấn lại duỗi tay xoa nhẹ huyệt thái dương của mình, nhắm mắt để bản kế hoạch sang một bên, nhẹ giọng nói: “Anh có thể giúp Lục Nhất Minh một lần nữa, nhưng mà sẽ không có khả năng cứ năm lần bảy lượt giúp anh ta đâu.
Ở trong từ điển của Lệ Đình Tuấn, được chính là được, không được chính là không được, không có cái thứ ba. Nếu như Lục Nhất Minh không có bản lĩnh để thắng được Dung Lãng Nghệ thì cũng chỉ có thể trách anh ta quá vô dụng.
Lần này nếu không phải là vì báo đáp cho tên gián điệp Đường Nguyên Khiết Đan, thì anh cũng không có khả năng quản chuyện của Lục Nhất Minh.
Kiều Phương Hạ yên lặng vài giây, trả lời: “Em biết.”
Lệ Đình Tuấn cũng không có mở miệng nói chuyện tiếp, chỉ nghiêng đầu dựa vào cửa kính xe, nhíu mày, nhằm mắt lại nghỉ ngơi.
Xe chạy được nửa đường, Kiều Phương Hạ lại nhìn về phía Lệ Đình Tuấn, bỗng nhiên phát hiện làn da của anh có chút ửng đỏ, giống như dáng vẻ của người say rượu vậy.
Nhưng mà trên người của Lệ Đình Tuấn không có mùi rượu, mới giữa trưa chắc hẳn là không có uống rượu rồi. Cô ngơ ngác, lập tức đưa tay nhẹ nhàng chạm vào trán anh, chỉ vừa mới đụng tới thì thấy cực kì nóng.
Bình luận facebook