• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

Full Thiên Hạ Vô Song

  • Chương 544

Nhóm dịch: Sói già


Chẳng qua, hiện tại Mạnh Hàn làm ra quyển sách mặt phẳng chiếu cấp năm. Hai quyển sách sấm vang chớp giật cấp năm đã công phá được ma pháp trận phòng hộ cấp bảy của thành bảo Thiên Lang. Đây tuyệt đối là cơ mật trong cơ mật, càng ít người biết càng tốt.


Nếu như Công quốc có thể bảo đảm trong tay có mấy quyển sách mặt phẳng chiếu cấp năm của Mạnh Hàn, chế tạo ra được quyển sách ma pháp, vậy đủ để Công quốc an ổn trong một thời gian rất dài.


Đây đều là chuyện sẽ làm sau khi chuẩn bị lật đổ Đại Công. Hầu tước đại nhân sẽ không để ý tới đạo lý, tiếp xúc với Mạnh Hàn một chút, cẩn thận hỏi dò một chút về giá trị của quyển sách mặt phẳng chiếu cấp năm.


- Cái này, nói như thế nào đây? Đại nhân, quyển sách mặt phẳng chiếu cấp bốn, lúc đó chi phí cũng đã hơn chín ngàn kim tệ. Cho nên ta bán một vạn kim tệ một quyển.


Mạnh Hàn đối với việc hầu tước đại nhân lén lút lại đây hỏi dò như vậy lại không hề có chút cảm giác kỳ quái nào. Hắn chỉ cười khổ một tiếng. Mạnh Hàn nhìn hầu tước đại nhân ăn ngay nói thật:


- Hiệu quả thế nào, ngài cũng đã nhìn thấy. Ngài nói, quyển sách mặt phẳng chiếu cấp năm của ta hẳn nên bán bao nhiêu tiền?


Hầu tước đại nhân nói ra, chắc chắn là một người biết xem hàng. Hơn nữa, hắn cũng là một thương nhân rất khôn khéo. Thấy Mạnh Hàn nói trực tiếp như vậy, hắn trái lại cũng chẳng thấy phản cảm:


- Ta cảm thấy, mười vạn kim tệ là một cái giá tương đối thích hợp.


- Được rồi!


Mạnh Hàn và hầu tước đại nhân bây giờ là lợi ích cộng đồng, bởi vậy không có chút ý tức cò kè mặc cả:


- Nếu như đại nhân muốn, vẫn dùng cái giá này đi. Những người khác muốn nó, mỗi cái là 12 vạn kim tệ!


Chung quy phải cho hầu tước đại nhân cảm giác mình khác với tất cả mọi người, mới có thể khiến hầu tước đại nhân thật sự vui vẻ mua quyển sách mặt phẳng chiếu của mình. Dựa theo giá tiền này bán ra, nói vậy sau khi trở lại Hoàng Sa Thành liên lạc với ba đại nghiệp đoàn, trong một khoảng thời gian, Mạnh Hàn có thể không cần cân nhắc tới vấn đề thiếu kim tệ nữa.


Đối với sự chiếu cố của Mạnh Hàn, hầu tước đại nhân cảm thấy rất hài lòng. Hắn mỉm cười vỗ vỗ vào vai Mạnh Hàn, gật đầu nói:


- Trong khoảng thời gian này tạm thời không có nhiều kim tệ như vậy. Chờ thêm mấy tháng nữa, ta sẽ mua trước mấy đồ dự bị.


- Nói xong, giống như nghĩ tới điều gì, hầu tước đại nhân có chút cười khổ oán giận nói:


- Ta mua lại chuyện buôn bán tơ lụa từ trong tay của ngươi, kiếm được chút kim tệ, dường như hiện tại đều bị ngươi kiếm trở về! Ta thấy, sau này đại thần tài chính Công quốc trừ ngươi ra nhất định không còn có thể là người nào khác!


- Đến lúc đó rồi nói sau!


Trong lòng Mạnh Hàn cũng cảm thấy rất buồn cười. Đây cũng là chuyện khiến hắn bất ngờ. Hắn đẩy ra một loạt đồ như vậy, dường như cũng chỉ có hầu tước đại nhân, gia hỏa giàu nứt đố đổ vách này mới có thể mua nổi. Tất nhiên như lời hắn nói, kim tệ kiếm được thật ra đều trực tiếp bị Mạnh Hàn kinh doanh có lãi lấy trở lại. Nhưng xem dáng vẻ của hầu tước đại nhân, hình như vẫn hài lòng, không cảm thấy quá phiền não!


Hầu tước đại nhân không có cách nào không vui được. Sau khi chiếm được thành bảo Thiên Lang, viện binh liên quân vội vã chạy tới. Nhưng bọn họ thậm chí không dám tới gần thành bảo Thiên Lang. Bọn họ chỉ phái ra mấy thám tử và ma pháp sư đến đây tìm kiếm một phen.


Sau khi tiếp xúc với sứ giả do hầu tước đại nhân phái đi ra, bọn họ liền trực tiếp xoay người rời đi, rời khỏi Công quốc. Ngay cả hầu tước Antony cũng đã bị bắt, những quý tộc khác bị tiêu diệt hoàn toàn. Những người còn lại này, nếu lưu lại chẳng phải sẽ thành một bàn lớn đầy món ăn sao? Vậy không bằng mau nhanh về nước, báo cáo tin tức thất bại, chuẩn bị tiền chuộc.


Cho dù là những quý tộc đã chết, thi thể cũng có thể chuộc lại. Chỉ có điều dù sao giá vẫn rẻ hơn một chút mà thôi. Chẳng qua bọn họ ở trên trời có linh, nếu như sau khi biết thi thể của bọn họ đã từng bị Mạnh Hàn bán ra với một giá trên trời, bọn họ có thể kích động tới mức từ địa ngục leo ra tìm Mạnh Hàn tính sổ, yêu cầu chia tiền hay không?


Đến lúc này, trừ kết thúc cuối cùng, tiếp quản những thành thị đã bị liên quân phá hủy, đồng thời triệu hồi cư dân trước đây, một lần nữa cắt cử lãnh chúa mới, khôi phục lại trật tự như cũ. Ngoài ra, cuộc chiến tranh này rốt cuộc với một Công quốc ngăn cản liên quân năm Công quốc xâm lược đã kết thúc. Hai bên đều tổn thất cực lớn. Nhưng chiến tranh vốn là như vậy. Chỉ có thể chờ đợi thời gian chậm rãi đến xao dịu vết thương chiến tranh.


Quân đội trở lại các nơi đóng quân. Tướng lĩnh thống binh cũng vậy. Còn hầu tước đại nhân và những quý tộc có công làm phiền Mạnh Hàn, lại xuất phát một mạch chạy cả về phía thành bảo cự thạch. Nơi đó mới là chỗ cuối cùng để luận công thưởng phần bánh gatô.


Đây là lần thứ hai Mạnh Hàn đến thành bảo cự thạch. Lần trước Mạnh Hàn đến vì bán đấu giá chuyện buôn bán tơ lụa. Mục đích không giống nhau, tất nhiên tâm tình cũng không giống. Hiện tại Mạnh Hàn giấu trong lòng món nợ hơn trăm vạn kim tệ. tới nơi này nhận phong thưởng bá tước và lãnh địa, đương nhiên càng lộ vẻ sung sướng.


Mạnh Hàn tâm tình tốt đẹp đột nhiên nhìn thấy một kiến trúc nào đó bị phá hoại. Điều thực sự khiến người ta không nói được lời nào chính là tòa kiến trúc kia quả thực chính là phiên bản cung điện Buckingham mà Mạnh Hàn xây dựng tại Hoàng Sa Thành. Thậm chí trừ bảng hiệu không giống nhau ra, những cái khác cơ hồ đều giống nhau như đúc. Cung Cartha lại cũng là một khách sạn! Dù ai nhìn thấy được đồ vật của mình bị trộm, chung quy cũng sẽ có chút buồn bực.


- Được rồi! Để chúng ta xem thử, cung Cartha này so với cung điện Buckingham của chúng ta, rốt cuộc có gì không giống!


Mạnh Hàn nói với mình một câu. Nếu nơi này không có pháp luật về độc quyền, không có pháp luật bảo vệ bản quyền, tất nhiên cũng không ngăn cản được có người sao chép như vậy. Trên thực tế, rất nhiều thứ ở Hoàng Sa Thành đã bị trộm. Từ cái ba lô đến món lẩu, rất ít thứ không bị trộm.


Một đội quân y giáp cũng không sáng sủa cho lắm nhưng chỉnh tề như một xuất hiện ở trước cửa cung Cartha, người ở bên trong tất nhiên đã phát hiện từ lâu. Điều này hiển nhiên là có nhân vật lớn đến. Quản lí bên trong đại sảnh vội vàng ra đón tiếp, dẫn theo mấy nhân viên phục vụ, cung kính chờ nghênh đón khách quý ngay trước cửa xe ngựa của Mạnh Hàn.


- Ta là Tử tước Antonio của Hoàng Sa Thành!


Xuất hiện ở cửa xe ngựa, Mạnh Hàn đi xuống, không giống như đang nói chuyện với quản lý đại sảnh, mà trực tiếp báo họ tên của mình:


- Ta muốn gian phòng tốt nhất ở tầng cao nhất của các ngươi. Mặt khác, các phòng xung quanh phòng ta cũng được bao hết. Các vệ sĩ của ta muốn cảnh giới ở xung quanh.


- Đại nhân, cung Cartha chúng ta mỗi lần chỉ có thể thuê được một gian phòng!


Trên mặt quản lý đại sảnh mang theo nụ cười mang tính nghề nghiệp, giới thiệu với Mạnh Hàn. Tuy nhiên, hắn lập tức nhớ ra, Tử tước Antonio Hoàng Sa Thành là nhân vật thế nào.


Sắc mặt hắn lập tức trở nên đặc sắc. Trong lòng hắn bắt đầu cảm thấy khó xử. Rốt cuộc có nên cho Mạnh Hàn gian phòng kia hay không?


- Ai khẩu khí lớn như vậy? Muốn bao một tầng của cung Cartha ta sao?


Ngay thời điểm quản lí đang cảm thấy khó xử, tại cửa khách sạn truyền tới một giọng nói hung hăng càn quấy cực điểm:


- Là tên quê mùa nơi nào đến đây quấy rối vậy? Cũng không nhìn thử đây là sản nghiệp của ai sao?


Chủ nhân của giọng nói hùng hùng hổ hổ đã xuất hiện ở cửa. Ngay lập tức hắn liền nhìn thấy Mạnh Hàn. Nhất thời sắc mặt hắn liền trầm xuống.


Xuất hiện ở cửa, không ngờ lại là người con trai thứ hai của bệ hạ Đại Công, chính là Nhị điện hạ người chủ đứng sau hậu trường của phòng đấu giá Tôn Vinh trước kia. Trong chớp mắt khi nhìn thấy Mạnh Hàn, hắn thực sự có ý muốn trốn vào trong khách sạn. Mặc kệ địa vị của Nhị điện hạ có tôn kính tới mức nào, nhưng ở trước mặt Mạnh Hàn là chủ nhân của cung điện Buckingham, cho dù là Nhị điện hạ cũng cảm thấy rất lúng túng.


- Điện hạ, giống như học không giống lắm!


Mạnh Hàn mỉm cười:


- Cung điện Buckingham, chỉ cần có tiền, là có thể bao hết tất cả các gian phòng.


Nói thì nói như thế, nhưng với giá phòng đắt như vậy, lại có bao nhiêu người cam lòng bao hết tất cả các gian phòng? Chỉ là vấn đề này đối với Mạnh Hàn mà nói, lại hoàn toàn không phải là vấn đề. Người khác không biết, Nhị điện hạ còn có thể không biết sao? Hiện tại, thứ Mạnh Hàn không bao giờ thiếu, chắc hẳn chính là kim tệ.


- Nếu là ý của Tử tước Antonio, các ngươi còn không làm theo?


Nhị điện hạ thoáng nhìn về phía quản lí đại sảnh, lớn tiếng phân phó. Quản lí đại sảnh vội vàng chạy vào trước để sắp xếp. Nhị điện hạ lại nhìn các thân vệ của Mạnh Hàn một chút, đột nhiên hỏi:


- Những người này chính là đội cận vệ vô cùng lợi hại của người trong lời đồn đại kia sao? Ta thấy bọn họ cũng chả có gì đặc biệt!


- Đội thân vệ của ta thế nào, chỉ có ta có thể đánh giá!


Mạnh Hàn không chút do dự đối chọi gay gắt với Nhị điện hạ:


- Ngược lại Nhị điện hạ hình như rất rảnh rỗi, không có chuyện gì lại ngồi trấn giữ trong khách sạn của mình.


Ý tứ của Mạnh Hàn rõ ràng đangi châm chọc Nhị điện hạ không làm việc đàng hoàng.


Nhị điện hạ trải qua sự lúng túng lúc vừa mới chạm mặt, hiện tại đã không còn để ý tới lời nói của Mạnh Hàn. Nói một cách tương đối, vị Nhị điện hạ này so với Đại điện hạ càng hiểu được cách kiếm tiền. Nếu không thì hắn đã không làm được chuyện sao chép, mở khách sạn này. Nhị điện hạ vẫn cho là mình thích hợp kế thừa vị trí Đại Công hơn ca ca của mình, nhưng qua cuộc chiến tranh lần này bệ hạ Đại Công lại phái Đại điện hạ đi tới, điều này khiến Nhị điện hạ tâm cao khí ngạo đặt biệt không phục.


Dưới cái nhìn của hắn, nếu như mình đi làm thống soái, đã sớm tìm được đầy đủ lý do để giết chết Mạnh Hàn. Không chỉ như thế, nói không chừng còn có thể bắt được chân đau của hầu tước đại nhân, làm gì tới phiên hầu tước đại nhân cuối cùng hoàn thành được địa vị thống soái, cưỡi trên đầu trên cổ Đại điện hạ như vậy.


Đối với thất bại của Đại điện hạ tại thành bảo Thiên Lang, Nhị điện hạ thậm chí còn cảm thấy hài lòng. Biểu hiện của Đại điện hạ càng tệ không thể tả, lại càng khiến cho bản thân hắn có cơ hội. Hiện tại nhìn thấy được Mạnh Hàn một nhân vật chính khác khiến Đại điện hạ mặt mày xám xịt, Nhị điện hạ tất nhiên phải nghĩ biện pháp tìm cách gây sự một chút. Nếu như có thể lột bỏ được mấy phần mặt mũi của Mạnh Hàn, sau đó ở trước mặt ca ca của mình, cũng sẽ có thêm được mấy phần mặt mũi.


- Chính ngươi đánh giá bọn họ thành thiên hạ vô địch, lẽ nào bọn họ có thể thiên hạ vô địch sao?


Nhị điện hạ lập tức lại châm biếm nói:


- Ta thấy, Tử tước Antonio giàu có như vậy, nói không chừng tất cả đều do mua được trên chiến trường?


Nhị điện hạ nói xong những lời này, vẫn còn quan sát biểu hiện các thân vệ của Mạnh Hàn. Nhưng điều khiến hắn thất vọng chính là, những thân vệ này giống như không hề nghe thấy mấy lời nói của hắn. Bọn họ đứng ở bên đó không nhúc nhích. Trong tưởng tượng của Nhị điện hạ, những người này hẳn phải lập tức thẹn quá hóa giận, muốn ở trước mặt chủ nhân của mình biểu hiện chứng minh chút gì đó mới phải. Tình cảnh như vậy hoàn toàn không tương xứng.


- Có phải thiên hạ vô địch hay không, đây cũng không phải là do điện hạ người định đoạt.


Mạnh Hàn nở nụ cười. Hắn đã không còn muốn cùng Nhị điện hạ này tiếp tục giả vờ giả vịt nữa:


- Ta mệt mỏi, muốn đi nghỉ ngơi. Điện hạ, ta rất muốn biết, khách sạn của ngươi có phục vụ tốt như vậy hay không.


- Chắc chắn sẽ không kém hơn so với cung điện Buckingham của ngươi!


Về phương diện này, dường như Nhị điện hạ vô cùng tự tin. Cũng không biết tự tin của hắn xuất phát từ cái gì. Tuy nhiên điều này có liên quan gì đến hắn. Chỉ ở trong khách sạn mà thôi, tùy tiện tốn chút kim tệ là được, không phải chuyện gì ghê gớm.


- Ta mỏi mắt mong chờ!


Mạnh Hàn lười biếng nói một câu, liền dự định tiến vào đại sảnh. Nhưng Nhị điện hạ lại lần nữa lên tiếng, ngăn cản Mạnh Hàn.


-Thủ hạ ta có một đội thân vệ cũng là hai trăm người. Toàn bộ đều là cao thủ!


Vẻ mặt Nhị điện hạ tỏ ra hời hợt, giống như những vị cao thủ đó trong mắt hắn căn bản chẳng là cái thá gì:


- Nếu Tử tước Antonio ngươi cảm thấy đội thân vệ của ngươi lợi hại, chúng ta có nên tỷ thí một trận hay không?


- Thật ngại quá, đội thân vệ của ta là 204 người, nhiều hơn so với ngươi!


Vẻ mặt Mạnh Hàn bình thản trả lời một câu:


- Lấy nhiều thủ thắng, thắng cũng không vẻ vang gì! Loại chuyện mất mặt như vậy ta sẽ không làm.


Đi vào đại sảnh cung Cartha, Mạnh Hàn hoàn toàn không có cảm giác mắt sáng lên. Gần như hoàn toàn sao chép cung điện Buckingham của Mạnh Hàn. Chỉ thế này còn dám nói có thể không kém hơn so với cung điện Buckingham sao?


Mạnh Hàn lắc đầu, muốn để quản lí đại sảnh kia dẫn mình đi về phòng. Không ngờ, Mạnh Hàn lại bị Nhị điện hạ theo vào cùng ngăn cản.


- Ta cũng thêm bốn người, thi đua công bằng, người thấy thế nào?


Nhị điện hạ đã quyết định chủ ý muốn vượt qua mặt Mạnh Hàn, làm nào có thể để hắn dùng lý do qua loa lấy lệ như vậy mà rời đi. Ngay lập tức hắn liền có biện pháp biến báo. Huống hồ thêm bốn người đối với hắn cũng chính là bổ sung thực lực một phía, hắn sao có thể từ chối.


- Không có hứng thú!


Mạnh Hàn lắc đầu, tự mình tự về phía trước. Nếu là mô phỏng cung điện Buckingham, người thiết kế như Mạnh Hàn thậm chí không cần người dẫn đường cũng biết chính xác gian phòng nằm ở chỗnào. Nhị điện hạ giống như đã dính chặt lấy Mạnh Hàn, lại nhắm mắt theo sát ở bên cạnh Mạnh Hàn, trêu đến mức Demi và Diana không ngừng vệ sinh mắt cho hắn. Tay của Joey và Juli đặt ngay trên chuôi kiếm không hề thả ra.


- Thế nào, sợ rồi sao?


Nhị điện hạ vừa đi, vừa dùng giọng điệu bình thản nhất nói ra mấy chữ này, sau đó đồng thời lắc đầu nói:


- Cái này ta cũng có thể lý giải. Dù sao ở trên chiến trường không biết dựa vào cái gì mới có thể kiếm được một chút quân công, hơn nữa còn may mắn không có thương vong, tất nhiên không thể khoan dung nếu hình tượng hoàn mỹ này bị đánh vỡ. Cho nên ngươi căn bản không dám đấu với các thân vệ của ta. Về điểm ấy ta lý giải được, ta lý giải được!
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom