• ĐỔI TÊN MIỀN VIETWRITER.CO SANG VIETWRITER.ONE TỪ NGÀY 12/3

New (tạp văn) mùa thu thì có gì?

Tác giả
trường giang lưu đông
Thể loại
tạp văn
Tình trạng
Hoàn thành
Số chương
1
Lượt đọc
6
Cập nhật
mùa thu,là mùa mà con người ta thích nhất,cũng là mùa mà con người ta ghét nhất
đương nhiên,"con người ta" mà tôi nói đến ở đây bao hàm không chỉ các vị thi trí sĩ,hay những bà nội trợ đang thở dài khi nghĩ về sức khỏe của gia đình mùa đổi tiết, mà cũng bao hàm cả cái thứ "nhất quỷ nhì ma",đám học trò còn đang mài đũng quần trên ghế nhà trường. không phải tự nhiên mà mùa thu được xướng tên trong biết bao nhiêu các bài văn,bài thơ hay đến cả truyện dài và truyện ngắn,vì đối với người lớn,hay nói riêng là đối với các nhà thơ,nó là mùa dễ chịu nhất,đẹp nhất và cũng yên bình nhất. nó thiếu đi cái sự nóng bỏng đến mệt nhoài của mùa hè,cái đâm chồi nảy lộc và những trận mưa xuân đôi khi với một số người được coi là nhớp nháp khó chịu,thiếu đi cái lạnh tê người của mùa đông băng giá. mùa thu,bản thân nó ảm đạm và yên bình,mát mẻ và thoải mái,mùa của lá vàng rơi,mùa của hoa sữa trắng nức mũi mỗi khi đêm về....
hàn huyên về mùa thu trong mắt người lớn như thế là đủ cho một phần giới thiệu rồi. cụ thể hơn cho hôm nay,chúng ta sẽ nói về mùa thu trong mắt của học sinh
đối với học sinh,sinh viên chúng ta,mùa thu có nghĩa là phải đi từ cái lồng nhà sang cái lồng trường,và thường thì cả hai đều đáng chán như nhau. hôm đầu tiên ở nhà chúng ta là ông vua con của căn nhà,còn ngày ra đi lại chẳng khác gì một vị vua sa cơ thất thế,bị bắt làm tù binh và bị đối xử tệ bạc. bước qua mùa hè,nhúng chân vào mùa thu,ta lại phải đối mặt với vô vàn điều khổ lao hơn nữa. gió thu thì cũng mát mẻ,nhưng những kiện sách vở mới,công việc câu lạc bộ và việc ngồi xe giữa làn khói bụi dày đặc từ nhà trọ lên trường mỗi ngày cũng chẳng phải nhẹ nhàng gì
đối với đại đa số học sinh trong độ tuổi đi học,mùa thu bản thân nó chẳng có gì thú vị. ừ thì mát là có mát hơn,nhưng cái mát đó cũng chẳng để làm gì nếu chúng không thể ra ngoài và thoải mái với một trận bóng,vì cứ mỗi mùa thu,thứ chúng phải đối mặt là sự kéo giờ của giáo viên và những giờ thể dục mà thầy giáo bị "ốm" một cách không thương tiếc,khiến chúng gần như phải ở trong lớp cả ngày. may mắn là kể từ khi lên đại học,tôi đã cảm nhận được nhiều hơn cái thứ gọi là tự do,từ đó mà cũng cảm thấy yêu mùa thu hơn
học sinh,nhất là cấp 1 và cấp 2,sở hữu bộ óc quá non trẻ để hiểu thế nào là học cho tương lai tốt đẹp hay kiến thức là chìa khóa của cuộc sống như người lớn và cả các bậc làm anh làm chị như chúng ta vẫn thường nói,mà chúng chỉ có 2 kiểu suy nghĩ: học để tranh hạng và học để qua môn
tất nhiên còn có loại thứ 3,đó là những trường hợp hiếm hoi,có lẽ cả lớp chỉ được vài ba đứa: học để có kiến thức. nhưng khoan hãy nói về những đứa trẻ như vậy,đối với học trò nói chung,mùa thu là cái gì đó đem lại nhiều sự đau khổ hơn là khởi đầu mới
tựu chung lại,như người ta vẫn hay dùng mùa thu để miêu tả thời gian-thiên thu-nó không thay đổi bản thân,ta thay đổi góc nhìn về nó. để mà nói mùa thu có gì sao cho chiều lòng tất cả mọi người,chắc tôi cũng chỉ có thể ngắm lá vàng rơi,nghe mùi hoa sữa nhẹ bên cánh mũi và gật gù cảm thán mùi hương bay trong gió:"gió heo may đã về" với tư cách là một người già trước tuổi,hoặc đúng hơn là một thanh niên đang đú đởn làm người già,một mùa thu mà không ai có thể thấy khác đi
 
Advertisement

Bình luận facebook

Users who are viewing this thread

Back
Top Bottom