Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 493: Thân phận khác
Lúc này, Trụy Huyết ở bên cạnh mới lên tiếng. Trải qua bài học lần trước, nhất là khi biết Huyết Lang ở Yên Kinh chính là cậu chủ nhà họ Bek, cô ta không dám khinh địch nữa. Tối hôm đó, nếu cô ta chạy chậm thì chắc chắn sẽ bỏ mạng ở dãy Sơn Thủy.
Nghe giọng nói lạnh nhạt của Trụy Huyết, hai hàng lông mày hẹp dài của Vương Thiến Thiến nhíu chặt lại. Câu nói của Trụy Huyết có vẻ như không có gì, nhưng Vương Thiến Thiến hiểu ý của cô ta.
“Chẳng phải là có các cô sao? Cô là sát thủ hàng đầu của Phong Ba, chẳng lẽ lại không giết được thằng nhóc Đông Phương Hạ đó?”, Tư Mã Lâm nghi ngờ nhìn Trụy Huyết.
Trụy Huyết lắc đầu, cười lạnh nói: “Ông Tư Mã, ông đừng nói với tôi là nhà họ Tư Mã các ông không biết mình đang đối đầu với một kẻ địch như thế nào đấy nhé?”
“Ý cô là sao?”
“Ý tôi là sao? Xem ra ông Tư Mã không biết Đông Phương Hạ có một thân phận khác rồi”.
Nhìn nụ cười chế nhạo của Trụy Huyết, bố con Tư Mã Lâm nhìn nhau. Ngay từ đầu Tư Mã Lâm đã hoài nghi là Đông Phương Hạ có thân phận nào khác rồi, nhưng lại không điều tra ra tin tức gì đáng nói. Lúc này nghe Trụy Huyết nói vậy, bọn họ lập tức nhìn về phía cô ta.
“Nhà họ Tư Mã chúng tôi biết thằng nhóc nhà họ Đông Phương có một thân phận khác, nhưng lại không biết thân phận ấy là gì, tại sao lại có nhiều cao thủ như thế. Chỉ trong gần hai tháng ngắn ngủi, hắn chẳng những tiêu diệt được Tào Bang, còn dồn nhà họ Tư Mã vào tình thế ngập tràn nguy cơ”.
Từ vẻ mặt và ánh mắt của Tư Mã Lâm, Trụy Huyết phát hiện ra ông ta không nói dối, lúc này mới nói: “Đối thủ của các ông là Bek Ji - cậu chủ nhà họ Bek, kẻ khiến người ta sợ hãi nhất trên thế giới này”.
“Bek Ji? Cậu chủ nhà họ Bek? Bek Ji của nhà họ Bek nào?”
“Ông Tư Mã cho rằng trên thế giới này còn cậu chủ nào của nhà họ Bek tên là Bek Ji, lại còn là người mà vô số sát thủ không muốn chọc vào nữa? Phong Ba không điều tra mà đã đụng tới Bek Ji, chắc ông Tư Mã phải biết hậu quả sẽ như thế nào chứ?”
Giọng nói của Trụy Huyết trở nên lạnh lẽo. Tư Mã Lâm không biết rõ thân phận và thực lực của đối phương mà đã thuê Phong Ba giết người, làm Phong Ba gặp phải vô số nguy cơ chưa từng có. Bây giờ, tổ chức sát thủ số một thế giới chỉ còn là trên danh nghĩa, tất cả đều do Tư Mã Lâm mà ra!
Nhưng cũng phải nói, các quản lý của Phong Ba đều là người cao ngạo, bây giờ bị đả kích nặng nề như thế, cũng chẳng trách được ai.
Thấy vẻ mặt của Trụy Huyết khó coi như thế, lại còn tản ra sát khí lạnh lẽo, Tư Mã Lâm không dám đắc tội cô ta. Nhà họ Tư Mã đã đắc tội với nhà họ Đông Phương, đang trong tình thế nguy cấp, nếu đắc tội với người của Phong Ba nữa thì khác nào rước họa sát thân vào người.
Từ biểu cảm và giọng điệu của Trụy Huyết, Tư Mã Lâm chìm vào dòng suy tư. Một lát sau, đôi mắt ông ta bỗng sáng rực lên, sau đó lại tắt ngấm, tận sâu bên trong còn toát lên nỗi sợ hãi, bởi vì ông ta đã biết thân phận đó của Đông Phương Hạ rồi.
Sau sáu năm, thằng nhóc nhà họ Đông Phương lại trở thành Bek Ji - cậu chủ của nhà họ Bek số một thế giới. Sao có thể như thế được?! Nhà họ Bek có thể xưng là bá chủ giới tài chính toàn cầu, không chỉ dựa vào thực lực kinh tế, mà còn là vì có vô số cao thủ đứng sau bảo vệ. Người đáng sợ nhất phải kể đến cậu chủ nhà họ Bek, nhờ có sự dẫn dắt của Bek Ji nên nhà họ Bek mới phát triển được như ngày hôm nay, bất luận là về thực lực công khai hay sức mạnh trong thế giới ngầm.
Thảo nào tập đoàn Thiên Thành của Nhân Linh lại bị chèn ép thảm hại như vậy, thì ra là do nhà họ Bek làm. Trên thế giới này, có thể nói là không một gia tộc nào có thể đối đầu với nhà họ Bek về mặt kinh tế. Đông Phương Hạ là Bek Ji, có thể điều động tài chính của nhà họ Bek, đương nhiên là sẽ làm được.
Giờ khắc ấy, Tư Mã Lâm càng thêm bất lực. Nhất là khi biết thân phận khủng ấy của Đông Phương Hạ, ông ta cũng hiểu ra vì sao anh lại có nhiều cao thủ như thế.
Tư Mã Trưởng Phong cũng bắt đầu thấy sợ. Đông Phương Hạ là cậu chủ nhà họ Bek, thảo nào mấy hôm trước người của hắn lại xông vào được nơi này, võ công của thiếu nữ ấy thật đáng sợ.
Nghĩ đến Tiểu Lâm, Tư Mã Trưởng Phong không khỏi rùng mình, cả người nổi hết gai ốc. Anh ta không thể chấp nhận được chuyện một cậu công tử ăn chơi của Yên Kinh trước kia lại có thế lực lớn như hiện tại.
Ngay cả tổ chức như Phong Ba còn run sợ trước Đông Phương Hạ, anh ta lấy gì để chống lại Đông Phương Hạ đây?
Rất lâu sau, Tư Mã Lâm mới lấy lại tinh thần, đang định nói gì đó.
Đúng lúc này, vài tiếng “đoàng đoàng đoàng” vang lên. Đám Tư Mã Lâm chỉ cảm thấy cả căn biệt thự rung lên, tiếng súng “pằng pằng” ở bên ngoài vang lên không dứt.
Bất chấp vết thương trên người, Tư Mã Lâm đứng lên, đi tới trước cửa sổ và nhìn ra cổng. Khi nhìn thấy đối phương dùng pháo phản lực bắn nổ tung cổng chính, mấy chục người đàn ông lực lưỡng đằng đằng sát khí cầm súng trường và AK47 xả đạn liên tục vào người của căn cứ, ông ta không khỏi hoảng sợ.
Trong lòng ông ta thầm nghĩ, cho dù Đông Phương Hạ là cậu chủ nhà họ Bek, nhưng ở Yên Kinh không được phép tự ý sử dụng loại vũ khí có sức sát thương mạnh như thế này, chẳng lẽ hắn không sợ mấy ông già bên trên tới hỏi tội sao?
Nghe giọng nói lạnh nhạt của Trụy Huyết, hai hàng lông mày hẹp dài của Vương Thiến Thiến nhíu chặt lại. Câu nói của Trụy Huyết có vẻ như không có gì, nhưng Vương Thiến Thiến hiểu ý của cô ta.
“Chẳng phải là có các cô sao? Cô là sát thủ hàng đầu của Phong Ba, chẳng lẽ lại không giết được thằng nhóc Đông Phương Hạ đó?”, Tư Mã Lâm nghi ngờ nhìn Trụy Huyết.
Trụy Huyết lắc đầu, cười lạnh nói: “Ông Tư Mã, ông đừng nói với tôi là nhà họ Tư Mã các ông không biết mình đang đối đầu với một kẻ địch như thế nào đấy nhé?”
“Ý cô là sao?”
“Ý tôi là sao? Xem ra ông Tư Mã không biết Đông Phương Hạ có một thân phận khác rồi”.
Nhìn nụ cười chế nhạo của Trụy Huyết, bố con Tư Mã Lâm nhìn nhau. Ngay từ đầu Tư Mã Lâm đã hoài nghi là Đông Phương Hạ có thân phận nào khác rồi, nhưng lại không điều tra ra tin tức gì đáng nói. Lúc này nghe Trụy Huyết nói vậy, bọn họ lập tức nhìn về phía cô ta.
“Nhà họ Tư Mã chúng tôi biết thằng nhóc nhà họ Đông Phương có một thân phận khác, nhưng lại không biết thân phận ấy là gì, tại sao lại có nhiều cao thủ như thế. Chỉ trong gần hai tháng ngắn ngủi, hắn chẳng những tiêu diệt được Tào Bang, còn dồn nhà họ Tư Mã vào tình thế ngập tràn nguy cơ”.
Từ vẻ mặt và ánh mắt của Tư Mã Lâm, Trụy Huyết phát hiện ra ông ta không nói dối, lúc này mới nói: “Đối thủ của các ông là Bek Ji - cậu chủ nhà họ Bek, kẻ khiến người ta sợ hãi nhất trên thế giới này”.
“Bek Ji? Cậu chủ nhà họ Bek? Bek Ji của nhà họ Bek nào?”
“Ông Tư Mã cho rằng trên thế giới này còn cậu chủ nào của nhà họ Bek tên là Bek Ji, lại còn là người mà vô số sát thủ không muốn chọc vào nữa? Phong Ba không điều tra mà đã đụng tới Bek Ji, chắc ông Tư Mã phải biết hậu quả sẽ như thế nào chứ?”
Giọng nói của Trụy Huyết trở nên lạnh lẽo. Tư Mã Lâm không biết rõ thân phận và thực lực của đối phương mà đã thuê Phong Ba giết người, làm Phong Ba gặp phải vô số nguy cơ chưa từng có. Bây giờ, tổ chức sát thủ số một thế giới chỉ còn là trên danh nghĩa, tất cả đều do Tư Mã Lâm mà ra!
Nhưng cũng phải nói, các quản lý của Phong Ba đều là người cao ngạo, bây giờ bị đả kích nặng nề như thế, cũng chẳng trách được ai.
Thấy vẻ mặt của Trụy Huyết khó coi như thế, lại còn tản ra sát khí lạnh lẽo, Tư Mã Lâm không dám đắc tội cô ta. Nhà họ Tư Mã đã đắc tội với nhà họ Đông Phương, đang trong tình thế nguy cấp, nếu đắc tội với người của Phong Ba nữa thì khác nào rước họa sát thân vào người.
Từ biểu cảm và giọng điệu của Trụy Huyết, Tư Mã Lâm chìm vào dòng suy tư. Một lát sau, đôi mắt ông ta bỗng sáng rực lên, sau đó lại tắt ngấm, tận sâu bên trong còn toát lên nỗi sợ hãi, bởi vì ông ta đã biết thân phận đó của Đông Phương Hạ rồi.
Sau sáu năm, thằng nhóc nhà họ Đông Phương lại trở thành Bek Ji - cậu chủ của nhà họ Bek số một thế giới. Sao có thể như thế được?! Nhà họ Bek có thể xưng là bá chủ giới tài chính toàn cầu, không chỉ dựa vào thực lực kinh tế, mà còn là vì có vô số cao thủ đứng sau bảo vệ. Người đáng sợ nhất phải kể đến cậu chủ nhà họ Bek, nhờ có sự dẫn dắt của Bek Ji nên nhà họ Bek mới phát triển được như ngày hôm nay, bất luận là về thực lực công khai hay sức mạnh trong thế giới ngầm.
Thảo nào tập đoàn Thiên Thành của Nhân Linh lại bị chèn ép thảm hại như vậy, thì ra là do nhà họ Bek làm. Trên thế giới này, có thể nói là không một gia tộc nào có thể đối đầu với nhà họ Bek về mặt kinh tế. Đông Phương Hạ là Bek Ji, có thể điều động tài chính của nhà họ Bek, đương nhiên là sẽ làm được.
Giờ khắc ấy, Tư Mã Lâm càng thêm bất lực. Nhất là khi biết thân phận khủng ấy của Đông Phương Hạ, ông ta cũng hiểu ra vì sao anh lại có nhiều cao thủ như thế.
Tư Mã Trưởng Phong cũng bắt đầu thấy sợ. Đông Phương Hạ là cậu chủ nhà họ Bek, thảo nào mấy hôm trước người của hắn lại xông vào được nơi này, võ công của thiếu nữ ấy thật đáng sợ.
Nghĩ đến Tiểu Lâm, Tư Mã Trưởng Phong không khỏi rùng mình, cả người nổi hết gai ốc. Anh ta không thể chấp nhận được chuyện một cậu công tử ăn chơi của Yên Kinh trước kia lại có thế lực lớn như hiện tại.
Ngay cả tổ chức như Phong Ba còn run sợ trước Đông Phương Hạ, anh ta lấy gì để chống lại Đông Phương Hạ đây?
Rất lâu sau, Tư Mã Lâm mới lấy lại tinh thần, đang định nói gì đó.
Đúng lúc này, vài tiếng “đoàng đoàng đoàng” vang lên. Đám Tư Mã Lâm chỉ cảm thấy cả căn biệt thự rung lên, tiếng súng “pằng pằng” ở bên ngoài vang lên không dứt.
Bất chấp vết thương trên người, Tư Mã Lâm đứng lên, đi tới trước cửa sổ và nhìn ra cổng. Khi nhìn thấy đối phương dùng pháo phản lực bắn nổ tung cổng chính, mấy chục người đàn ông lực lưỡng đằng đằng sát khí cầm súng trường và AK47 xả đạn liên tục vào người của căn cứ, ông ta không khỏi hoảng sợ.
Trong lòng ông ta thầm nghĩ, cho dù Đông Phương Hạ là cậu chủ nhà họ Bek, nhưng ở Yên Kinh không được phép tự ý sử dụng loại vũ khí có sức sát thương mạnh như thế này, chẳng lẽ hắn không sợ mấy ông già bên trên tới hỏi tội sao?
Bình luận facebook