Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 487: Xông đến nhà họ Tư Mã
“Cậu chủ, tôi không có tiền! Làm sao người khác nghĩ đến cướp của tôi chứ! He he… Hơn nữa, cho dù có người đến cướp, hắn cướp được không! Tôi không cướp của hắn đã là cái phúc mấy đời của hắn rồi”.
Đông Phương Hạ nhìn dáng vẻ ngông nghênh của Trình Thành, anh cười nói: “Thực sự là không ai cướp được?”
“Có… có… đương nhiên là có rồi!”, Trình Thành rụt cổ, lùi lại về phía sau mấy bước nói: “Cậu chủ, tôi thực sự không có tiền, thực sự không có!”
“Tôi hỏi tiền anh à! Sợ như vậy, quay lại cho tôi”.
Mỗi lần Đông Phương Hạ nhắc đến tiền, Trình Thành sợ vô cùng! Vì anh ta thường xuyên bị cậu chủ nhà mình bắt bí, có lúc bị lừa đến mức không còn đến một đồng, Trình Thành hận không thể tát cái miệng mình mấy cái, vừa nãy lại vô tình nói ra chuyện mình có mấy trăm triệu.
Trình Thành rụt rè về đến trước mặt Đông Phương Hạ, toàn thân anh ta run lên!
Đám Trương Vũ Trạch và A Phi thấy vậy, càng hiểu thêm Trình Thành, phó đường chủ của Thiên Lang Đường sao lại buồn cười như vậy! Quan trọng là quan hệ của bọn họ và Huyết Lang không bình thường.
Đông Phương Hạ vỗ vai Trình Thành, nhìn đám Trương Vũ Trạch một cái, nói: “Lần này cậu chủ tha cho anh, nhưng anh cũng phải thể hiện một chút với những người anh em này của anh chứ! Trình Thành, nếu anh dám làm mất mặt cậu chủ, he he….”
Trình Thành nghe xong, cuối cùng thở ra nhẹ nhõm, chỉ cần không phải cậu chủ cậu đòi tiền, những người khác đều dễ nói chuyện, nhiều nhất là mười triệu. Trình Thành liền cười ha ha, lấy tấm séc từ trong túi quần, điền vào xong đưa cho Trương Vũ Trạch, A Phi và Cừ Đại Pháo!
“Ba người anh em, Trình Thành tôi nhận lệnh của cậu chủ, đến đây gấp gáp, không chuẩn bị gì, chỉ là chút thành ý nhỏ, không đáng để ý”.
Trương Vũ Trạch và mọi người nhận lấy tấm séc, vốn nghĩ rằng chỉ là mười ngàn tệ, nhưng khi nhìn thấy một dãy số 0, họ liền ngẩn người! Sau đó trả lại tấm séc cho Trình Thành: “Trình Thành, mọi người đều là anh em, anh…”
“Ha ha… không nhiều không nhiều, các anh mau nhận đi! Nếu các anh không nhận, cậu chủ cậu ấy…”, trước mặt Đông Phương Hạ, Trình Thành không dám nói bừa.
Trương Vũ Trạch và mọi người thấy Trình Thành vẫn kiên trì đưa họ, họ cũng bất đắc dĩ, chỉ đành nhận tấm séc mười triệu!
A Phi và Cừ Đại Phào cầm tấm séc mười triệu, tuy vui mừng, nhưng sau khi bọn họ trầm ngâm một lát, A Phi nói với Trình Thành: “Phó đường chủ…”
“Đợi đã, cứ gọi tôi là Trình Thành! Đều là anh em, phó đường chủ, mẹ kiếp, nghe thật khó chịu!”
“Được! Trình Thành, chúng tôi nhận số tiền này, nhưng chúng tôi không phải làm anh em với anh vì tiền, anh em của Lang Quân đều là người một nhà”.
“Trình Thành, Đại Pháo tôi không biết ăn nói! Tôi sẽ không độc chiếm số tiền này, các anh em cũng không dễ dàng, chốc nữa tôi phân chia số tiền này! Anh đừng nghĩ nhiều!”
Đúng vậy, đám Cừ Đại Pháo đều trải qua cuộc sống gian khổ, bọn họ rất coi trọng đồng tiền, nhưng bọn họ càng coi trọng tình bạn hơn!
Trình Thành nghe xong liền ngẩn người, sau đó bật cười, khoác vai A Phi và Cừ Đại Pháo: “A Phi, Đại Pháo, ba chúng ta vừa gặp như đã quen thân! Nếu không phải có các yếu tố khác, Trình Thành tôi thật muốn kết nghĩa anh em với các anh!”
“Trình Thành, anh có chỗ khó thì không kết nghĩa nữa! Những thứ đó chỉ là hình thức thôi, chúng ta không phải anh em sao!”
“Ha ha ha…”
Mọi người đều bật cười! Tính khí của Trình Thành quá hợp gu của mấy người A Phi! Trương Vũ Trạch cũng rất có hứng thú với Trình Thành, cao thủ tuyệt thế này, không hề kiêu ngạo chút nào, tâm tính cũng không tồi! Thật hiếm có. Thật không biết Huyết Lang thuần phục nhân vật như này thế nào.
Đông Phương Hạ cũng cười! Lát sau, Đông Phương Hạ nhìn thời gian, nói với Trình Thành và mọi người: “Đừng ồn nữa! A Phi, Đại Pháo, tôi để anh em tử sĩ cho các anh, các anh cùng Tây Môn trấn thủ ở đây! Tào Bang có khả năng còn có lực lượng tàn dư, nhớ kỹ, kẻ thuận theo ta thì sống, kẻ nghịch ta phải chết!”
“Xin Huyết Lang yên tâm! A Phi, Đại Pháo nhất định hoàn thành nhiệm vụ”.
“Trình Thành, anh đưa anh em bảo vệ nhà họ Bek đi theo tôi, Vũ Trạch, Dạ Ảnh, hai người cũng đi theo!”, Đông Phương Hạ nhìn sang ba người Trình Thành, Trương Vũ Trạch, Dạ Ảnh.
Sau khi Đông Phương Hạ hạ lệnh, Trình Thành đã thu lại nụ cười thích thú, cùng Dạ Ảnh cung kính đứng trước mặt Đông Phương Hạ! Trương Vũ Trạch vốn muốn hỏi điều gì, nhưng thấy Trình Thành cũng không dám hỏi gì, nên không hỏi nhiều nữa! Nhưng ít nhiều hắn cũng đoán được, vì mục tiêu cuối cùng của Huyết Lang là nhà họ Tư Mã!
Nghĩ đến nhà họ Tư Mã, Trương Vũ Trạch nhìn sang Đông Phương Hạ với anh mắt khó tin, lẽ nào Huyết Lang muốn đích thân đưa người xông đến nhà họ Tư Mã, chỗ nhà họ Tư Mã là nơi ở của các đại lão trung ương! Huyết Lang là người thông minh, chắc sẽ không làm như vậy.
Đông Phương Hạ nhìn dáng vẻ ngông nghênh của Trình Thành, anh cười nói: “Thực sự là không ai cướp được?”
“Có… có… đương nhiên là có rồi!”, Trình Thành rụt cổ, lùi lại về phía sau mấy bước nói: “Cậu chủ, tôi thực sự không có tiền, thực sự không có!”
“Tôi hỏi tiền anh à! Sợ như vậy, quay lại cho tôi”.
Mỗi lần Đông Phương Hạ nhắc đến tiền, Trình Thành sợ vô cùng! Vì anh ta thường xuyên bị cậu chủ nhà mình bắt bí, có lúc bị lừa đến mức không còn đến một đồng, Trình Thành hận không thể tát cái miệng mình mấy cái, vừa nãy lại vô tình nói ra chuyện mình có mấy trăm triệu.
Trình Thành rụt rè về đến trước mặt Đông Phương Hạ, toàn thân anh ta run lên!
Đám Trương Vũ Trạch và A Phi thấy vậy, càng hiểu thêm Trình Thành, phó đường chủ của Thiên Lang Đường sao lại buồn cười như vậy! Quan trọng là quan hệ của bọn họ và Huyết Lang không bình thường.
Đông Phương Hạ vỗ vai Trình Thành, nhìn đám Trương Vũ Trạch một cái, nói: “Lần này cậu chủ tha cho anh, nhưng anh cũng phải thể hiện một chút với những người anh em này của anh chứ! Trình Thành, nếu anh dám làm mất mặt cậu chủ, he he….”
Trình Thành nghe xong, cuối cùng thở ra nhẹ nhõm, chỉ cần không phải cậu chủ cậu đòi tiền, những người khác đều dễ nói chuyện, nhiều nhất là mười triệu. Trình Thành liền cười ha ha, lấy tấm séc từ trong túi quần, điền vào xong đưa cho Trương Vũ Trạch, A Phi và Cừ Đại Pháo!
“Ba người anh em, Trình Thành tôi nhận lệnh của cậu chủ, đến đây gấp gáp, không chuẩn bị gì, chỉ là chút thành ý nhỏ, không đáng để ý”.
Trương Vũ Trạch và mọi người nhận lấy tấm séc, vốn nghĩ rằng chỉ là mười ngàn tệ, nhưng khi nhìn thấy một dãy số 0, họ liền ngẩn người! Sau đó trả lại tấm séc cho Trình Thành: “Trình Thành, mọi người đều là anh em, anh…”
“Ha ha… không nhiều không nhiều, các anh mau nhận đi! Nếu các anh không nhận, cậu chủ cậu ấy…”, trước mặt Đông Phương Hạ, Trình Thành không dám nói bừa.
Trương Vũ Trạch và mọi người thấy Trình Thành vẫn kiên trì đưa họ, họ cũng bất đắc dĩ, chỉ đành nhận tấm séc mười triệu!
A Phi và Cừ Đại Phào cầm tấm séc mười triệu, tuy vui mừng, nhưng sau khi bọn họ trầm ngâm một lát, A Phi nói với Trình Thành: “Phó đường chủ…”
“Đợi đã, cứ gọi tôi là Trình Thành! Đều là anh em, phó đường chủ, mẹ kiếp, nghe thật khó chịu!”
“Được! Trình Thành, chúng tôi nhận số tiền này, nhưng chúng tôi không phải làm anh em với anh vì tiền, anh em của Lang Quân đều là người một nhà”.
“Trình Thành, Đại Pháo tôi không biết ăn nói! Tôi sẽ không độc chiếm số tiền này, các anh em cũng không dễ dàng, chốc nữa tôi phân chia số tiền này! Anh đừng nghĩ nhiều!”
Đúng vậy, đám Cừ Đại Pháo đều trải qua cuộc sống gian khổ, bọn họ rất coi trọng đồng tiền, nhưng bọn họ càng coi trọng tình bạn hơn!
Trình Thành nghe xong liền ngẩn người, sau đó bật cười, khoác vai A Phi và Cừ Đại Pháo: “A Phi, Đại Pháo, ba chúng ta vừa gặp như đã quen thân! Nếu không phải có các yếu tố khác, Trình Thành tôi thật muốn kết nghĩa anh em với các anh!”
“Trình Thành, anh có chỗ khó thì không kết nghĩa nữa! Những thứ đó chỉ là hình thức thôi, chúng ta không phải anh em sao!”
“Ha ha ha…”
Mọi người đều bật cười! Tính khí của Trình Thành quá hợp gu của mấy người A Phi! Trương Vũ Trạch cũng rất có hứng thú với Trình Thành, cao thủ tuyệt thế này, không hề kiêu ngạo chút nào, tâm tính cũng không tồi! Thật hiếm có. Thật không biết Huyết Lang thuần phục nhân vật như này thế nào.
Đông Phương Hạ cũng cười! Lát sau, Đông Phương Hạ nhìn thời gian, nói với Trình Thành và mọi người: “Đừng ồn nữa! A Phi, Đại Pháo, tôi để anh em tử sĩ cho các anh, các anh cùng Tây Môn trấn thủ ở đây! Tào Bang có khả năng còn có lực lượng tàn dư, nhớ kỹ, kẻ thuận theo ta thì sống, kẻ nghịch ta phải chết!”
“Xin Huyết Lang yên tâm! A Phi, Đại Pháo nhất định hoàn thành nhiệm vụ”.
“Trình Thành, anh đưa anh em bảo vệ nhà họ Bek đi theo tôi, Vũ Trạch, Dạ Ảnh, hai người cũng đi theo!”, Đông Phương Hạ nhìn sang ba người Trình Thành, Trương Vũ Trạch, Dạ Ảnh.
Sau khi Đông Phương Hạ hạ lệnh, Trình Thành đã thu lại nụ cười thích thú, cùng Dạ Ảnh cung kính đứng trước mặt Đông Phương Hạ! Trương Vũ Trạch vốn muốn hỏi điều gì, nhưng thấy Trình Thành cũng không dám hỏi gì, nên không hỏi nhiều nữa! Nhưng ít nhiều hắn cũng đoán được, vì mục tiêu cuối cùng của Huyết Lang là nhà họ Tư Mã!
Nghĩ đến nhà họ Tư Mã, Trương Vũ Trạch nhìn sang Đông Phương Hạ với anh mắt khó tin, lẽ nào Huyết Lang muốn đích thân đưa người xông đến nhà họ Tư Mã, chỗ nhà họ Tư Mã là nơi ở của các đại lão trung ương! Huyết Lang là người thông minh, chắc sẽ không làm như vậy.
Bình luận facebook