Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 483: Chặn đường
Tào Nghị Hùng cũng là một kẻ lắm mưu nhiều kế, không dễ đối phó chút nào. Đến lúc này rồi mà ông ta còn muốn lợi dụng Vương Thiến Thiến. Tiếc rằng, suy nghĩ của ông ta thì hay đấy, nhưng lại quá coi thường Vương Thiến Thiến, đồng thời cũng quên rằng đối thủ của ông ta là Đông Phương Hạ, là một nhân tài kiệt xuất!
Khi mà Tào Nghị Hùng xoay người đi, định dẫn đám thân tín của mình rời khỏi con hẻm, đằng sau ông ta vang lên tiếng xé gió. Tiếng hét thảm thiết vang lên. Tào Nghị Hùng còn chưa kịp phản ứng gì thì mùi máu tươi đã lan ra khắp con hẻm mờ tối.
Tào Nghị Hùng quay người lại, thấy người của mình đều đã ngã xuống đất, đằng sau đều là những cô gái cầm dao găm chưa tới hai mươi tuổi. Con mắt của ông ta như muốn lồi ra ngoài, không thể tin được rằng trên đời này lại có người sở hữu tốc độ kinh khủng như thế. Nỗi sợ hãi bắt đầu xộc lên đầu ông ta.
“Các người... là ai?”
Ánh đèn trong hẻm quá lắt léo, Tào Nghị Hùng không nhận ra những cô gái tản ra sát khí lạnh lẽo ở đối diện chính là người vừa sống mái với người của mình ở cao ốc Phi Hùng. Nghe thấy tiếng bước chân ở đằng sau, ông ta ngoái đầu lại nhìn.
“Là mày... Mày... Sao mày lại tìm được tao, chẳng lẽ...”
Nhìn thấy Đông Phương Hạ, Tào Nghị Hùng tái mặt. Đám thân tín của ông ta đã bị giết sạch rồi, đến lúc này ông ta mới cảm nhận được sự bất lực. Huyết Lang đích thân tới đây, tối nay ông ta chẳng còn đường sống sót.
Trình Thành, Bạch Vỹ và 330 đứng sau Đông Phương Hạ. Vừa rồi thấy Tào Nghị Hùng đưa chìa khóa và nói mật mã cho Vương Thiến Thiến, Bạch Vỹ mới hiểu vì sao lúc nãy Huyết Lang không cho mình đuổi theo. Thì ra là chuyện là như thế.
Đông Phương Hạ bước tới, dừng lại dưới ngọn đèn vàng mù mờ, trên môi hiện lên nụ cười ma mị. Ánh mắt sắc bén của anh nhìn chằm chằm vào Tào Nghị Hùng, nhẹ nhàng vỗ tay ba cái.
Bất chợt, Vương Thiến Thiến bước ra từ trong bóng tối. Cô ta cười lạnh, nói: “Đương nhiên là tôi nói cho Huyết Lang rồi. Sao hả bang chủ, bất ngờ lắm đúng không?”
Con khốn! Sau một hồi sững sờ, Tào Nghị Hùng âm thầm mắng một tiếng. Khóe môi ông ta run rẩy, gân xanh nổi đầy trán. Ông ta cố gắng kìm nén sát ý mãnh liệt trong mình, nổi giận nói: “Chính cô đã tiết lộ kế hoạch tối nay, bao gồm cả việc tôi ngầm sắp xếp tay súng bắn tỉa trên tòa nhà đối diện với cao ốc Phi Hùng và mời Yamaguchi-gumi tới đối phó với Huyết Lang, có đúng không?”
“Ha ha, bang chủ biết rồi thì cần gì phải hỏi Thiến Thiến nữa? Bang chủ, chắc không cần Thiến Thiến trình bày lại tình cảnh của ông lúc này đâu nhỉ? Không lợi dụng được Thiến Thiến, chắc bang chủ thất vọng lắm”.
Vương Thiến Thiến cũng là người thông minh, biết vừa rồi Tào Nghị Hùng muốn lợi dụng mình.
“Cô… Phụt…”
Tào Nghị Hùng giận điên lên, ông ta chỉ vào Vương Thiến Thiến, muốn chửi mắng vài câu, nhưng đột nhiên lại phun ra một ngụm máu. Xem ra tức hộc máu là có thật rồi.
Thấy thế, nụ cười trên mặt Đông Phương Hạ càng thêm rạng rỡ. Anh đút hai tay trong túi quần, lẳng lặng nhìn Tào Nghị Hùng.
Bạch Vỹ chứng kiến tất cả mọi chuyện. Anh ta biết Huyết Lang là người túc trí đa mưu, nhưng vẫn không ngờ là Huyết Lang có thể lôi kéo được cả Vương Thiến Thiến về phe mình. Trên cơ bản, Bạch Vỹ luôn đi theo Huyết Lang, sao lại không biết Vương Thiến Thiến là người của Huyết Lang? Đúng là một người đáng sợ, may mà anh ta đã trở thành anh em của Huyết Lang, nếu không thì chết thế nào cũng không biết.
Một lát sau, Tào Nghị Hùng ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm thăm thẳm, nói với Đông Phương Hạ: “Đông Phương Hạ, mày thắng rồi! Lang Quân có mày, toàn bộ phương bắc đều là của mày. Nếu một ngày nào đó mày dẫn quân xuống phía nam, chỉ cần Thanh Bang và Hổ Bang không hợp tác với nhau, tưởng mày chỉ là một cậu ấm ăn chơi và khinh thường mày, có lẽ bọn họ cũng sẽ giống như tao. Ra tay đi, cho tao được chết dứt khoát!”
“Tào Nghị Hùng, lúc đầu ông cần gì phải như thế cơ chứ! Xin lỗi nhé, người anh em của tôi đã đặt sẵn đầu ông rồi. Anh ấy có làm gì ông thì tôi cũng không nhúng tay vào được”.
Giờ khắc này, giọng nói của Đông Phương Hạ có phần thê lương, bởi vì anh nghĩ tới Mễ Ngạn - người anh em bị bom nổ tan xác vì muốn yểm hộ cho anh chạy thoát.
Thấy Bạch Vỹ cầm con dao găm quân đội ba cạnh áp sát về phía mình, Tào Nghị Hùng nói với Đông Phương Hạ: “Huyết Lang, tao là đối thủ của mày, mày nên tôn trọng tao!”
Bạch Vỹ dừng bước, nhìn sang Đông Phương Hạ. Dù thế nào thì Tào Nghị Hùng cũng là kiêu hùng một thời, tuy rằng từng là đối thủ, nhưng nếu dùng thủ đoạn tàn nhẫn để tra tấn ông ta thì Bạch Vỹ cũng không làm được. Giả sử Tào Nghị Hùng đánh một trận với anh ta thì anh ta mới không sinh lòng thương hại.
Khi mà Tào Nghị Hùng xoay người đi, định dẫn đám thân tín của mình rời khỏi con hẻm, đằng sau ông ta vang lên tiếng xé gió. Tiếng hét thảm thiết vang lên. Tào Nghị Hùng còn chưa kịp phản ứng gì thì mùi máu tươi đã lan ra khắp con hẻm mờ tối.
Tào Nghị Hùng quay người lại, thấy người của mình đều đã ngã xuống đất, đằng sau đều là những cô gái cầm dao găm chưa tới hai mươi tuổi. Con mắt của ông ta như muốn lồi ra ngoài, không thể tin được rằng trên đời này lại có người sở hữu tốc độ kinh khủng như thế. Nỗi sợ hãi bắt đầu xộc lên đầu ông ta.
“Các người... là ai?”
Ánh đèn trong hẻm quá lắt léo, Tào Nghị Hùng không nhận ra những cô gái tản ra sát khí lạnh lẽo ở đối diện chính là người vừa sống mái với người của mình ở cao ốc Phi Hùng. Nghe thấy tiếng bước chân ở đằng sau, ông ta ngoái đầu lại nhìn.
“Là mày... Mày... Sao mày lại tìm được tao, chẳng lẽ...”
Nhìn thấy Đông Phương Hạ, Tào Nghị Hùng tái mặt. Đám thân tín của ông ta đã bị giết sạch rồi, đến lúc này ông ta mới cảm nhận được sự bất lực. Huyết Lang đích thân tới đây, tối nay ông ta chẳng còn đường sống sót.
Trình Thành, Bạch Vỹ và 330 đứng sau Đông Phương Hạ. Vừa rồi thấy Tào Nghị Hùng đưa chìa khóa và nói mật mã cho Vương Thiến Thiến, Bạch Vỹ mới hiểu vì sao lúc nãy Huyết Lang không cho mình đuổi theo. Thì ra là chuyện là như thế.
Đông Phương Hạ bước tới, dừng lại dưới ngọn đèn vàng mù mờ, trên môi hiện lên nụ cười ma mị. Ánh mắt sắc bén của anh nhìn chằm chằm vào Tào Nghị Hùng, nhẹ nhàng vỗ tay ba cái.
Bất chợt, Vương Thiến Thiến bước ra từ trong bóng tối. Cô ta cười lạnh, nói: “Đương nhiên là tôi nói cho Huyết Lang rồi. Sao hả bang chủ, bất ngờ lắm đúng không?”
Con khốn! Sau một hồi sững sờ, Tào Nghị Hùng âm thầm mắng một tiếng. Khóe môi ông ta run rẩy, gân xanh nổi đầy trán. Ông ta cố gắng kìm nén sát ý mãnh liệt trong mình, nổi giận nói: “Chính cô đã tiết lộ kế hoạch tối nay, bao gồm cả việc tôi ngầm sắp xếp tay súng bắn tỉa trên tòa nhà đối diện với cao ốc Phi Hùng và mời Yamaguchi-gumi tới đối phó với Huyết Lang, có đúng không?”
“Ha ha, bang chủ biết rồi thì cần gì phải hỏi Thiến Thiến nữa? Bang chủ, chắc không cần Thiến Thiến trình bày lại tình cảnh của ông lúc này đâu nhỉ? Không lợi dụng được Thiến Thiến, chắc bang chủ thất vọng lắm”.
Vương Thiến Thiến cũng là người thông minh, biết vừa rồi Tào Nghị Hùng muốn lợi dụng mình.
“Cô… Phụt…”
Tào Nghị Hùng giận điên lên, ông ta chỉ vào Vương Thiến Thiến, muốn chửi mắng vài câu, nhưng đột nhiên lại phun ra một ngụm máu. Xem ra tức hộc máu là có thật rồi.
Thấy thế, nụ cười trên mặt Đông Phương Hạ càng thêm rạng rỡ. Anh đút hai tay trong túi quần, lẳng lặng nhìn Tào Nghị Hùng.
Bạch Vỹ chứng kiến tất cả mọi chuyện. Anh ta biết Huyết Lang là người túc trí đa mưu, nhưng vẫn không ngờ là Huyết Lang có thể lôi kéo được cả Vương Thiến Thiến về phe mình. Trên cơ bản, Bạch Vỹ luôn đi theo Huyết Lang, sao lại không biết Vương Thiến Thiến là người của Huyết Lang? Đúng là một người đáng sợ, may mà anh ta đã trở thành anh em của Huyết Lang, nếu không thì chết thế nào cũng không biết.
Một lát sau, Tào Nghị Hùng ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm thăm thẳm, nói với Đông Phương Hạ: “Đông Phương Hạ, mày thắng rồi! Lang Quân có mày, toàn bộ phương bắc đều là của mày. Nếu một ngày nào đó mày dẫn quân xuống phía nam, chỉ cần Thanh Bang và Hổ Bang không hợp tác với nhau, tưởng mày chỉ là một cậu ấm ăn chơi và khinh thường mày, có lẽ bọn họ cũng sẽ giống như tao. Ra tay đi, cho tao được chết dứt khoát!”
“Tào Nghị Hùng, lúc đầu ông cần gì phải như thế cơ chứ! Xin lỗi nhé, người anh em của tôi đã đặt sẵn đầu ông rồi. Anh ấy có làm gì ông thì tôi cũng không nhúng tay vào được”.
Giờ khắc này, giọng nói của Đông Phương Hạ có phần thê lương, bởi vì anh nghĩ tới Mễ Ngạn - người anh em bị bom nổ tan xác vì muốn yểm hộ cho anh chạy thoát.
Thấy Bạch Vỹ cầm con dao găm quân đội ba cạnh áp sát về phía mình, Tào Nghị Hùng nói với Đông Phương Hạ: “Huyết Lang, tao là đối thủ của mày, mày nên tôn trọng tao!”
Bạch Vỹ dừng bước, nhìn sang Đông Phương Hạ. Dù thế nào thì Tào Nghị Hùng cũng là kiêu hùng một thời, tuy rằng từng là đối thủ, nhưng nếu dùng thủ đoạn tàn nhẫn để tra tấn ông ta thì Bạch Vỹ cũng không làm được. Giả sử Tào Nghị Hùng đánh một trận với anh ta thì anh ta mới không sinh lòng thương hại.
Bình luận facebook