Viet Writer
Và Mai Có Nắng
-
Chương 477: Khiêu khích chia rẽ
Khoảnh khắc cầm loan đao trong tay, Trương Vũ Trạch cảm thấy huyết dịch toàn thân sôi trào, một luồng sức mạnh kỳ lạ đột nhiên tràn vào trong cơ thể của mình, vết thương cũng dừng chảy máu vào lúc này!
Tuy hắn kinh ngạc, nhưng tình thế trước mắt không cho phép Trương Vũ Trạch hắn nghĩ nhiều! Dưới ánh đèn đường chiếu xuống, lưỡi đao của loan đao phát ra ánh sáng chói mắt, Trương Vũ Trạch lạnh lùng nhìn Yamamoto!
“Bây giờ mới là lúc chúng ta quyết chiến thực sự!”
“Một đám heo!”
“Hừ, chịu chết đi!”
Trương Vũ Trạch bị người của Yamaguchi-gumi sỉ nhục, hắn tức giận ngút trời, mang theo khí thế ngùn ngụt, lật người, tấn công về phía Yamamoto! Cùng lúc đó, loan đao vung ra mấy chục đao trong bầu trời đêm, biến hóa không còn thấy bóng đao!
Trương Vũ Trạch chỉ đổi binh khí, Yamamoto hoàn toàn không ngờ người mà Tào Nghị Hùng thuê mình giết lại trở nên đáng sợ trong phút chốc, đặc biệt là tốc độ kinh người!
Yamamoto nhìn con đao của Trương Vũ Trạch vung đến, hắn ta vốn muốn dựa vào kiếm Katana cứng chắc của mình đón lấy đòn tấn công này! Đâu ngờ sự sắc bén của loan đao Ngâm Long vượt qua sự tưởng tượng của hắn, khoảnh khắc hai chiếc đao kiếm đập vào nhau, kiếm Katana mà Yamamoto luôn tự hào về nó lóe lên tia lửa, sau đó “ting tang” một tiếng vang lên, gãy làm đôi, rơi xuống đất!
Trương Vũ Trạch tuyệt đối sẽ không mềm lòng nương tay với kẻ địch, đây là điều hắn học được từ Đông Phương Hạ trước đây! Thấy Yamamoto ngẩn người vào lúc thấy kiếm Katana của hắn gãy đôi, Trương Vũ Trạch liền nhân cơ hội, nín thở, bỗng nắm chặt loan đao, mang theo sát khí dữ dội chém về phía Yamamoto!
“A…”
Tiếng kêu thảm như mổ lợn vang lên khắp chiến trường! Yamamoto khó mà chấp nhận được nước Z lại có cao thủ như vậy, hắn ta chỉ ngẩn người một chút, không ngờ đối phương lại thừa thắng xông lên, không bỏ qua cơ hội giết mình, thủ đoạn còn dứt khoát như vậy, không có chút do dự.
Trương Vũ Trạch nhìn cánh tay trái máu chảy đầm đìa của Yamamoto đã rời khỏi cơ thể của hắn ta! Trương Vũ Trạch cười lạnh lùng một tiếng, vừa định kết liễu đối phương, người của Yamaguchi-gumi lại quấn lấy Trương Vũ Trạch.
Có Loan đao Ngâm Long của Huyết Lang, thân thủ của Trương Vũ Trạch tiến bộ nhảy vọt! Hắn vốn lợi hại, lúc này càng thêm hung tàn vạn lần!
Bạch Vỹ bị người của Yamaguchi-gumi bám lấy, tuy đã giết mấy người, nhưng vết thương trên người càng lúc càng nhiều thêm! Cũng may anh ta nhìn thấy đám người 330 đang đối phó địch bảo vệ Đông Phương Hạ ở giữa, nếu không, anh ta thực sự không thể chuyên tâm giết địch.
Đông Phương Hạ tạm thời không thể dùng võ công là vì anh bị nội thương quá nặng, vừa nãy anh và Tây Môn Kiếm ra một đòn, vì nhiều yếu tố, nội thương của anh càng nặng! Tây Môn Kiếm cũng bị khí thế bỗng tỏa ra của Đông Phương Hạ trấn áp nội thương!
Cho dù Tây Môn Kiếm bị thương, nhưng sự sắc bén của cao thủ hàng đầu nhà họ Bek không phải mấy người Bạch Vỹ có thể so sánh! Cũng vẫn giết địch, thủ đoạn cũng vô cùng tanh máu.
Người của Tào Bang càng nhìn càng kinh sợ, Huyết Lang bị thương, tạm thời không thể sử dụng võ công, đây là điều mọi người đều biết, sao Tây Môn Kiếm bị thương nửa quỳ trên mặt đất xong vẫn có thể có sức chiến đấu khiến người ta cảm thấy rùng mình như vậy! Còn cả Trương Vũ Trạch, sao còn lợi hại hơn nhiều so với trước đây!
Người mà Đông Phương Hạ đưa đến tối nay, anh em tử sĩ vì bảo vệ Đông Phương Hạ, đã có ba người ngã xuống! Nhìn người mà mình đích thân bồi dưỡng lại ngã xuống vì mình, lòng Đông Phương Hạ đau như cắt.
Tính toán thời gian, Dạ Ảnh và đám người Trình Thành chắc cũng đến rồi, chỉ cần mình làm xong bước cuối cùng ở đây, bọn họ sẽ xuất hiện!!!
Đông Phương Hạ cố gắng chống người dậy, lau vết máu ở khóe miệng, sau đó nói lớn: “Anh em của Tào Bang, các người thấy rồi đấy! Đây chính là người mà bang chủ hán gian của các người mời đến đối phó tôi, cuộc chiến ở Yên Kinh là việc của nước chúng ta, người nước Nhật đang tàn sát đồng bào của các người, các người nhịn được cục tức này sao! Trừng mắt nhìn lại không giúp, các người còn là đàn ông không, có xứng làm người nước Z không? Các người…”
Khí thế rực lửa của Đông Phương Hạ bùng lên tận tầng mây, ở đây đông người! Đông Phương Hạ lo rằng người của Tào Bang không thể nghe thấy hết lời của anh, vì lại vận nội công, còn chưa nói xong, một ngụm máu tươi lại phun ra từ cổ họng.
Người của Tào Bang đứng im bất động, vì bọn chúng nhìn thấy người nước Nhật, một vài anh em vốn bất mãn với hành động này của Tào Nghị Hùng, lúc này nghe thấy lời của Đông Phương Hạ, người anh em vừa mới bị Tào Nghị Hùng mắng cầm đao đi ra, quay đầu lớn tiếng nói với anh em của hắn:
“Các anh em, Huyết Lang nói đúng, đây là chuyện của người nước Z chúng ta, người nước Nhật không xứng nhúng tay! Mặc dù bây giờ Huyết Lang là kẻ địch của chúng ta, nhưng chúng ta tuyệt đối không thể nhẫn nhịn đám chó này tàn sát đồng bào của chúng ta, anh em của Tào Bang, nếu các anh còn chút lương tri, cùng tôi giúp sức cho anh em Lang Quân, tiêu diệt đám rác rưởi này trước. Còn ân oán với Lang Quân, chốc nữa rồi xử lý”.
Tuy hắn kinh ngạc, nhưng tình thế trước mắt không cho phép Trương Vũ Trạch hắn nghĩ nhiều! Dưới ánh đèn đường chiếu xuống, lưỡi đao của loan đao phát ra ánh sáng chói mắt, Trương Vũ Trạch lạnh lùng nhìn Yamamoto!
“Bây giờ mới là lúc chúng ta quyết chiến thực sự!”
“Một đám heo!”
“Hừ, chịu chết đi!”
Trương Vũ Trạch bị người của Yamaguchi-gumi sỉ nhục, hắn tức giận ngút trời, mang theo khí thế ngùn ngụt, lật người, tấn công về phía Yamamoto! Cùng lúc đó, loan đao vung ra mấy chục đao trong bầu trời đêm, biến hóa không còn thấy bóng đao!
Trương Vũ Trạch chỉ đổi binh khí, Yamamoto hoàn toàn không ngờ người mà Tào Nghị Hùng thuê mình giết lại trở nên đáng sợ trong phút chốc, đặc biệt là tốc độ kinh người!
Yamamoto nhìn con đao của Trương Vũ Trạch vung đến, hắn ta vốn muốn dựa vào kiếm Katana cứng chắc của mình đón lấy đòn tấn công này! Đâu ngờ sự sắc bén của loan đao Ngâm Long vượt qua sự tưởng tượng của hắn, khoảnh khắc hai chiếc đao kiếm đập vào nhau, kiếm Katana mà Yamamoto luôn tự hào về nó lóe lên tia lửa, sau đó “ting tang” một tiếng vang lên, gãy làm đôi, rơi xuống đất!
Trương Vũ Trạch tuyệt đối sẽ không mềm lòng nương tay với kẻ địch, đây là điều hắn học được từ Đông Phương Hạ trước đây! Thấy Yamamoto ngẩn người vào lúc thấy kiếm Katana của hắn gãy đôi, Trương Vũ Trạch liền nhân cơ hội, nín thở, bỗng nắm chặt loan đao, mang theo sát khí dữ dội chém về phía Yamamoto!
“A…”
Tiếng kêu thảm như mổ lợn vang lên khắp chiến trường! Yamamoto khó mà chấp nhận được nước Z lại có cao thủ như vậy, hắn ta chỉ ngẩn người một chút, không ngờ đối phương lại thừa thắng xông lên, không bỏ qua cơ hội giết mình, thủ đoạn còn dứt khoát như vậy, không có chút do dự.
Trương Vũ Trạch nhìn cánh tay trái máu chảy đầm đìa của Yamamoto đã rời khỏi cơ thể của hắn ta! Trương Vũ Trạch cười lạnh lùng một tiếng, vừa định kết liễu đối phương, người của Yamaguchi-gumi lại quấn lấy Trương Vũ Trạch.
Có Loan đao Ngâm Long của Huyết Lang, thân thủ của Trương Vũ Trạch tiến bộ nhảy vọt! Hắn vốn lợi hại, lúc này càng thêm hung tàn vạn lần!
Bạch Vỹ bị người của Yamaguchi-gumi bám lấy, tuy đã giết mấy người, nhưng vết thương trên người càng lúc càng nhiều thêm! Cũng may anh ta nhìn thấy đám người 330 đang đối phó địch bảo vệ Đông Phương Hạ ở giữa, nếu không, anh ta thực sự không thể chuyên tâm giết địch.
Đông Phương Hạ tạm thời không thể dùng võ công là vì anh bị nội thương quá nặng, vừa nãy anh và Tây Môn Kiếm ra một đòn, vì nhiều yếu tố, nội thương của anh càng nặng! Tây Môn Kiếm cũng bị khí thế bỗng tỏa ra của Đông Phương Hạ trấn áp nội thương!
Cho dù Tây Môn Kiếm bị thương, nhưng sự sắc bén của cao thủ hàng đầu nhà họ Bek không phải mấy người Bạch Vỹ có thể so sánh! Cũng vẫn giết địch, thủ đoạn cũng vô cùng tanh máu.
Người của Tào Bang càng nhìn càng kinh sợ, Huyết Lang bị thương, tạm thời không thể sử dụng võ công, đây là điều mọi người đều biết, sao Tây Môn Kiếm bị thương nửa quỳ trên mặt đất xong vẫn có thể có sức chiến đấu khiến người ta cảm thấy rùng mình như vậy! Còn cả Trương Vũ Trạch, sao còn lợi hại hơn nhiều so với trước đây!
Người mà Đông Phương Hạ đưa đến tối nay, anh em tử sĩ vì bảo vệ Đông Phương Hạ, đã có ba người ngã xuống! Nhìn người mà mình đích thân bồi dưỡng lại ngã xuống vì mình, lòng Đông Phương Hạ đau như cắt.
Tính toán thời gian, Dạ Ảnh và đám người Trình Thành chắc cũng đến rồi, chỉ cần mình làm xong bước cuối cùng ở đây, bọn họ sẽ xuất hiện!!!
Đông Phương Hạ cố gắng chống người dậy, lau vết máu ở khóe miệng, sau đó nói lớn: “Anh em của Tào Bang, các người thấy rồi đấy! Đây chính là người mà bang chủ hán gian của các người mời đến đối phó tôi, cuộc chiến ở Yên Kinh là việc của nước chúng ta, người nước Nhật đang tàn sát đồng bào của các người, các người nhịn được cục tức này sao! Trừng mắt nhìn lại không giúp, các người còn là đàn ông không, có xứng làm người nước Z không? Các người…”
Khí thế rực lửa của Đông Phương Hạ bùng lên tận tầng mây, ở đây đông người! Đông Phương Hạ lo rằng người của Tào Bang không thể nghe thấy hết lời của anh, vì lại vận nội công, còn chưa nói xong, một ngụm máu tươi lại phun ra từ cổ họng.
Người của Tào Bang đứng im bất động, vì bọn chúng nhìn thấy người nước Nhật, một vài anh em vốn bất mãn với hành động này của Tào Nghị Hùng, lúc này nghe thấy lời của Đông Phương Hạ, người anh em vừa mới bị Tào Nghị Hùng mắng cầm đao đi ra, quay đầu lớn tiếng nói với anh em của hắn:
“Các anh em, Huyết Lang nói đúng, đây là chuyện của người nước Z chúng ta, người nước Nhật không xứng nhúng tay! Mặc dù bây giờ Huyết Lang là kẻ địch của chúng ta, nhưng chúng ta tuyệt đối không thể nhẫn nhịn đám chó này tàn sát đồng bào của chúng ta, anh em của Tào Bang, nếu các anh còn chút lương tri, cùng tôi giúp sức cho anh em Lang Quân, tiêu diệt đám rác rưởi này trước. Còn ân oán với Lang Quân, chốc nữa rồi xử lý”.
Bình luận facebook