-
Chương 998
Cô gái đứng kế bên Diệp Thanh trưng ra vẻ mặt nghi hoặc, cô ta cúi đầu nhìn xuống đất, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu lên, nhưng vẫn chưa hiểu có chuyện gì cả.
Diệp Thanh ngồi xổm xuống đất, những cây trà che hết gần nửa bóng lưng2của anh ta.
Lưu Miểu lên tiếng: “Lấy xẻng ra đây!”
“Gì cơ?” Những người đó từ vẻ mặt không hiểu chuyển thành hoang mang.
Lưu Miểu cầm chặt cái máy quay trên tay, chạy vòng qua những cây trà, chạy đến chỗ Diệp Thanh.
Diệp Thanh đưa tay bới đất cát lên. Có6thể nhìn ra được là đất ở đây rất tơi xốp.
Xung quanh bỗng trở nên ồn ào.
Giám đốc Dương chạy đến, lên tiếng hỏi thăm mọi người là đã xảy ra chuyện gì.
Tiếng của Lưu Miểu, tiếng của Ngô Linh...
Những cái này đều không ảnh hưởng đến hành động của3Diệp Thanh.
Một lúc sau, Diệp Thanh bỗng khựng lại, anh ta không tiếp tục đào đất nữa, mà đưa tay phủi sạch lớp đất. Có một vật gì đó màu xám xịt nổi lên trên mặt, trông giống như là một hòn đá.
Diệp Thanh chỉ khựng lại trong chốc lát,9sau đó lại tiếp tục đào bới đất. Anh ta đào những lớp đất xung quanh hòn đá đó ra, cái thứ kia được phơi bày ra trước mặt mọi người.
Lúc Diệp Thanh cầm vật đó lên, những tiếng nói chuyện xung quanh đều không còn nữa.
Đó là một cái4đầu của tượng Phật, một cái đầu tượng Phật rất điển hình, có những đặc trưng giống như đại đa số những bức tượng Phật bằng đá khác, trên đầu có một búi tóc hình gợn sóng, khuôn mặt vuông vức, tai to, dái tai dài, mắt nhỏ, mũi cao và môi khẽ cong lên, trông rất hiền từ.
Cái đầu tượng Phật vẫn còn nguyên vẹn, vết cắt trên cổ khá lởm chởm, xem ra là do dùng một vật sắc nhọn chém nhiều lần mới chém đứt được đầu tượng Phật ra.
Rõ ràng đây là một cái đầu tượng Phật bằng đá, nhưng sau khi nhìn thấy vết nứt trên cổ kia thì cũng sẽ khiến người ta cảm thấy rùng mình.
Người đàn ông trung niên bỗng ấp a ấp úng: “Đây... Đây là cái gì vậy?”
“Là đầu tượng Phật.” Ngô Linh đáp.
Người đàn ông trung niên “a” mấy tiếng: “Là, là giả phải không? Chắc là đồ giả đúng không?”
Ông ta hỏi với vẻ mong chờ.
“Trông không giống như là đồ giả đâu. Cái kiểu tạo hình này, chắc là của bức tượng Phật cách đây khoảng ba bốn trăm năm rồi.” Ngô Linh bình tĩnh nói.
Giọng điệu của cô ấy cũng chắc chắn như cách Diệp Thanh đang ôm cái đầu tượng Phật và cách Lưu Miểu cầm máy quay phim vậy.
“Ba bốn trăm năm sao?” Giám đốc Dương hoàn toàn lạc giọng rồi.
Những người xung quanh bắt đầu bàn tán xôn xao.
Với cái lịch sử lâu đời như thế, cộng thêm nét tạo hình đặc trưng, không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là một món đồ cổ có giá trị.
“Giám đốc Dương có biết cái vật này tại sao lại được chôn trong vườn trà này không?” Ngô Linh quay đầu hỏi.
Câu hỏi này khiến cho giám đốc Dương sợ đến mức chân mềm nhũn, phải dựa vào người nhân viên bên cạnh.
Ông lão nông dân đứng kế bên giám đốc Dương trừng to mắt, cả người run lẩy bẩy.
Giám đốc Dương đột nhiên trừng mắt nhìn về phía ông lão nông dân: “Chu Tứ Hải!”
Ông lão quỳ rạp xuống đất, hướng về phía cái đầu tượng Phật dập đầu liên tục.
“Cao nhân, đại sư, xin tha mạng! Xin tha mạng! Tôi thật sự không biết gì cả mà!”
Phản ứng của ông ấy cũng hơi thái quá rồi.
Lưu Miểu “ồ” một tiếng.
Giám đốc Dương cũng không lên tiếng gì nữa.
“Ông biết được chuyện gì sao?” Diệp Thanh xoay người nhìn về phía ông lão nông dân.
Ông lão nông dân đã bị doạ cho bật khóc: “Tôi không biết, tôi thật sự không biết gì cả... Tôi nghe cha tôi nói... Nhưng ông ấy cũng không kể rõ, ông ấy chết đã lâu rồi.”
Giám đốc Dương nhìn về phía đám người Thanh Diệp, hai bên má đang khẽ nhúc nhích, chắc ông ta tức giận đến nỗi nghiến răng nghiến lợi rồi: “Là do nhà ông đã trộm cái đầu tượng Phật này sao? Trộm ở đâu vậy? Không, bây giờ không phải lúc để nói chuyện này... Báo cảnh sát trước đã!”
Nếu như không có đám người Thanh Diệp ở đây, giám đốc Dương có tìm thấy cái đầu tượng Phật này đi nữa thì cũng sẽ dễ dàng ép chuyện này xuống.
Giám đốc Dương lại trừng mắt liếc ông lão nông dân kia.
Ông lão nông dân thẳng người lên, vội xua tay: “Không phải do người nhà tôi trộm đâu! Cha tôi không có liên quan gì đến chuyện này cả! Toàn bộ, mọi người trong huyện đều bị quả báo! Không phải chỉ có gia đình tôi không đâu!”
Sau đó ông ấy lại vừa dập đầu vừa bật khóc nức nở.
“Ông Chu phải không? Ông hãy bình tĩnh lại đã. Có thể nói cho chúng tôi là đã xảy ra chuyện gì không? Bố của ông đã nói gì với ông vậy?” Giọng điệu của Ngô Linh rất nhẹ nhàng, không có ý muốn truy cứu trách nhiệm hay trách móc gì cả.
Ông lão nông dân đưa tay lau sạch nước mắt nước mũi, nhìn về phía cái đầu tượng Phật, nhất thời không lên tiếng.
Giám đốc Dương đã bắt đầu mắng chửi ông ta: “Ông còn không mau trả lời câu hỏi của các vị phóng viên này! Mau trả lời đi!”
“Tôi cũng không biết rõ lắm... Cha tôi nói là, chúng tôi có lỗi với người ta, có lỗi với những vị hoà thượng. Những vị hoà thượng đó sớm muộn gì cũng sẽ đến tìm chúng tôi để trả thù... Tôi thật sự không biết gì cả. Lúc ông ấy sắp chết mới chịu nói ra, đầu óc của ông ấy không được tỉnh táo cho lắm, mấy ngày liên tục đều chỉ nói những lời này thôi. Tôi thật sự không biết chuyện này là sao nữa.” Ông lão suýt chút nữa là chỉ tay lên trời thề thốt.
Giám đốc Dương hoang mang: “Chuyện gì thế này?”
Ông lão nông dân cũng chỉ nói những lời đó. Xem ra ông ta đã bị dọa không nhẹ, lắp ba lắp bắp mãi.
“Giám đốc Dương, chúng tôi có thể đi tìm một vài người già ở đây để hỏi chuyện được không? Xem ra có vẻ như đã xảy ra chuyện gì đó rồi.” Ngô Linh nói: “Còn cái đầu tượng Phật này, tạm thời sẽ do chúng tôi bảo quản trước. Ông thấy thế nào?”
Giám đốc Dương thay đổi sắc mặt liên tục, đến cuối cùng thì cố nặn ra một nụ cười, chấp nhận lời đề nghị của Ngô Linh.
Thanh tiến độ đã chạy đến cuối video.
Ngày 22 tháng 3 năm 2009, hỏi chuyện những người dân ở Thanh Trà Trang. File ghi âm.
... Rè rè...
“Chào ông, ông Vương phải không?”
“À... Chào giám đốc Dương. Chào mọi người...”
“Ông Vương đừng lo lắng. Chúng tôi là phóng viên, muốn hỏi thăm về lịch sử Thanh Trà Trang thôi. Ông có từng nghe qua chuyện gì đó liên quan đến hoà thượng không?”
“Gì cơ?”
“Hoà thượng, có ai từng nói với ông về những chuyện liên quan đến hoà thượng không? Cha mẹ ông, hay ông nội ông, có từng nói qua không?”
“Chuyện này thì không có. Giám đốc Dương, chúng tôi đều là nông dân cả, đâu có ai đi tu làm hoà thượng đâu.”
... Rè rè...
“... Các cô cậu đang muốn nói đến cái ngôi chùa đó sao?”
“Không phải cái ngôi chùa đó mà là chuyện trước đây nữa kìa.”
“Trước đây... Trước đây, ở chỗ này không có ngôi chùa nào cả, cũng không có hoà thượng.”
... Rè rè...
“Phù... Các vị à, chúng ta nghỉ một lát đã? Đã đến giờ cơm tối rồi. Ở chỗ này của chúng tôi nổi tiếng vì lá trà, có một vài món ăn chế biến từ lá trà...”
“Giám đốc Dương, chúng tôi muốn mau chóng biết được câu chuyện đó.”
“Cũng có thể là do cha của Chu Tứ Hải trước khi chết bị lú lẫn chăng?”
“Cha của ông Chu làm nghề gì vậy?”
“Hả? Ông ta là nông dân trồng trà. Cả nhà ông ta đã làm việc ở tiệm trà Đồng Nhân được mấy đời rồi.”
“Vậy à. Cho hỏi thăm là ở chỗ này còn có thợ thủ công nào không? Hoặc là cái kiểu gia đình mà trước đây từng làm nghề thủ công, nhưng bây giờ đã nghỉ làm rồi cũng được.”
“Chuyện này... Để tôi hỏi thăm giúp cho.”
“Làm phiền giám đốc Dương.”
Cộp cộp cộp cộp...
Cạch... Két… Rầm.
“Linh, em cho rằng cái bức tượng Phật đó là do người ở vùng này làm ra sao, và vẫn còn ở nơi này?”
“Rất có thể là như vậy.”
“À... Sếp, ông ta có tìm cậu không? Có chỉ hướng gì không? Chúng ta đã tìm được đầu của ông ta, chỉ cần ông ta chỉ đường tiếp thì chúng ta sẽ có thể đưa đầu của ông ta về rồi.”
“Không. Ông ta chỉ còn sót lại một chút ý niệm thôi, chắc là không thể đưa ra những lời chỉ dẫn phức tạp được.”
...
Rè rè…
“Chào ba vị.”
“Chào giám đốc Thiệu.”
“Đây là một nhân viên làm việc ở tiệm trà Vạn Phúc chúng tôi, Hứa Hạo.”
“Lúc nãy tôi đã điều tra dựa theo những gì mà ba vị nói, thì đã điều tra được Hứa Hạo.”
“Đây chính là đầu tượng Phật đó sao?”
“Đúng vậy. Giám đốc Thiệu, ông Hứa, mời ngồi.”
“Cám ơn!”
“Cám... Cám ơn!”
Cạch...
Lạch cạch...
“Khụ. Nghe nói vụ việc lần này làm ra động tĩnh rất lớn. Còn có liên quan đến lịch sử của Thanh2Trà Trang nữa?”
“Đúng là như vậy.”
“Hứa Hạo à, ông đừng sợ, biết gì thì nói nấy. Cái đầu tượng Phật này cũng không phải do ông... À, ông biết gì thì cứ nói ra hết đi.”
“À, vâng. Chuyện đó... Người nhà tôi, chắc là thế hệ ông nội của ông nội tôi, cả nhà đều là thợ thủ công cả. Nhưng cụ thể là làm cái gì thì tôi cũng không biết nữa. Có thể chính là... Có thể là điêu khắc6tượng đá... Ở nhà chúng tôi có một khối đá được truyền lại từ các thế hệ trước. To khoảng cỡ này, được đục ra từ trên tường, trên đó có điêu khắc hoa văn, trông khá giống như những bức tường cổ thời xưa vậy. Ông nội tôi nói là, năm xưa có cả nguyên một bức tường, bây giờ thì chỉ còn lại một khối đá này thôi.”
“Hứa Hạo, ông nói về những chuyện liên quan đến cái đầu tượng3Phật hay hoà thượng đi. Không cần phải nói đến những chuyện này.”
“Không sao đâu giám đốc Thiệu, ông Hứa nhớ ra được gì thì cứ nói tiếp đi.”
“À, ừ, cái đầu tượng Phật đó... Tôi cũng không biết rõ lắm, ông nội tôi chưa từng nhắc đến chuyện này. Ông ấy, tôi nhớ là ông ấy có nhắc đến hoà thượng với những lời lẽ rất khó nghe. Ông ấy mắng những vị hoà thượng là... Nói chung là mắng chửi9thậm tệ lắm. Tôi cũng không biết tại sao nữa. Sau đó ông nội tôi qua đời, ở chỗ này cũng có xây dựng một ngôi chùa. Lúc đó cha tôi vẫn còn sống, ông ấy có nói một câu là, nếu như ông nội tôi mà còn sống thì chắc chắn ông ấy sẽ chạy đến ngôi chùa đó để mắng chửi hoà thượng. Hình như trước đây, cái thế hệ trước hơn thế hệ ông nội của ông nội tôi4đã từng xảy ra chuyện gì đó. Ngoại trừ cái bức tường đá ý ra thì còn có rất nhiều những món đồ cổ, sau này đều bị mất hết rồi. Chắc là do nguyên nhân này...”
“Chuyện này có liên quan đến hoà thượng sao?”
“Ừ, có liên quan đến hoà thượng. Chính vì những người hoà thượng đó mà những món đồ cổ kia mới bị mất.”
“Ông chỉ biết được có những chuyện này thôi sao?”
“Hả? Vâng, thưa giám đốc.”
“Vậy khác gì chưa nói đâu!”
“Tôi...”
“Nhà ông Hứa trước giờ đều sống ở Thanh Trà Trang sao?”
“Hả? Tôi vẫn luôn sống ở nơi này. Trước đây còn có một cái từ đường, đó chỉ là một căn nhà tồi tàn ở trên núi thôi, còn có cả gia phả nữa. Lúc tôi còn nhỏ, ông nội tôi cứ nói mãi về vụ này. Quyển gia phả đó không phải bị mất vào thế hệ của ông ấy, chắc là trước đó nữa, gia phả đã bị mất vào cái thế hệ trước ông nội của ông nội tôi nữa.”
“Ừ. Ông còn nhớ ra được những chuyện gì khác nữa không?”
“Hết rồi...”
“Cám ơn ông!”
“Không cần khách sáo...”
Ngày 23 tháng 3 năm 2009, nhận được cuộc gọi từ người uỷ thác. File ghi âm cuộc gọi 200903230741.mp3.
“A lô, chào anh Đậu.”
“Tối hôm qua tôi lại nằm mơ thấy nữa!”
“Anh lại nằm mơ thấy vị hoà thượng đó sao?”
“Đúng vậy! Các cậu nói với tôi là đã tìm được cái đầu tượng Phật... Tối qua tôi lại nằm mơ thấy ông ta! Ông ta còn lên tiếng cám ơn tôi nữa!”
“Anh có thể nói rõ hơn về tình hình lúc đó không?”
“À ừ. Xin lỗi, tôi có hơi kích động. Tôi cũng không ngờ rằng... Tôi đang nằm ngủ mơ mơ màng màng, đột nhiên nghe thấy có tiếng động, là tiếng niệm kinh của hoà thượng trong chùa. Sau đó tôi lại nhìn thấy ông ta. Ông ta lên tiếng cám ơn tôi, cám ơn tôi đã nhờ người đi tìm đầu của ông ta. Ông ta cười mỉm... Nhìn vào trông giống như một vị phật tổ vậy... Tôi cảm thấy rất thoải mái... Thực ra trước đây lúc nằm mơ thấy ông ta, tuy rằng ông ta không nở nụ cười, nhưng lại rất khách sáo với tôi. Haizz...”
“Sau khi cám ơn xong thì ông ta còn nói thêm gì khác không?”
“Hết rồi. À, ông ta có lên tiếng xin lỗi tôi, nói là đã làm phiền đến tôi. Sau đó thì biến mất rồi. Bỗng loé lên một vầng hào quang, sau đó ông ta biến mất. Cũng khá… khó tin...”
“Nếu là như vậy thì chắc mọi chuyện đã ổn rồi.”
“Ừ. Có thể… nhờ các cậu điều tra tiếp được không? Tôi vẫn muốn đem đầu của ông ta trả lại cho ông ta. Cơ thể của ông ta... Cũng không biết đang ở nơi nào nữa.”
“Đương nhiên là được rồi. Cho dù anh không lên tiếng đề nghị thì chúng tôi cũng sẽ tiếp tục điều tra vụ này.”
“Ồ. Vậy thì quá tốt rồi.”
Ngày 23 tháng 3 năm 2009, điều tra về lịch sử Thanh Trà Trang. Vào khoảng thế kỉ 16 đến thế kỉ 18, ở khu vực Thanh Trà Trang đã xảy ra một vụ xung đột tôn giáo. Có rất nhiều ngôi chùa, đạo quán bị niêm phong, những vị hoà thượng và đạo sĩ bị bắt và hành hình. Không thể điều tra được tình hình lúc đó ở Thanh Trà Trang.
Ngày 23 tháng 3 năm 2009, phân tích file video. File video 05420090322G.avi.
“... Chính là ở chỗ này... Đây là... Đây là gì vậy...”
Click!
Click! Click!
“... Đây là... Đây là gì vậy...”
Click!
“Anh nghe thấy âm thanh rồi?”
“Ừ, có tiếng của người nào đó nói là ‘A Di Đà Phật, cám ơn thí chủ’.”
“Vậy xem ra chúng ta đã tìm đúng chỗ rồi.”
“Đoạn sau hình như không còn tiếng động gì nữa...”
Click!
“... Cha tôi nói là, chúng tôi có lỗi với người ta...”
“Không còn tiếng động gì nữa. Chậc, sao không nói ra luôn cái thân mình đang ở đâu. Hừ, cũng có thể là không có thân mình, chỉ có một cái đầu phật vậy thôi?”
“Anh đang nghĩ cái gì thế hả?”
Ngày 23 tháng 3 năm 2009, điều tra ở Thanh Trà Trang không có kết quả.
Ngày 25 tháng 3 năm 2009, trụ trì chùa Phổ Thế - An Dục chủ động liên lạc. File ghi âm 05420090325.wav.
“Bác tôi nay đã lớn tuổi rồi, phản ứng chậm chạp, nói chuyện hơi khó hiểu một chút, các cô cậu đừng để ý.”
“Không sao đâu!”
Cộp cộp cộp...
Két...
“Bác cả, họ đến rồi này.”
“Khụ khụ… Khụ khụ... À… xin mời vào...”
Két...
“Chào trụ trì, làm phiền rồi.”
“Tôi tên An Dục, cũng không cần gọi là trụ trì đâu. Tôi cũng không được tính là một hoà thượng thật sự nữa.”
“Vậy tôi gọi ông là ông An nhé.”
“Được… Khụ… khụ...”
“Ông An, ông tìm chúng tôi đến đây là muốn cung cấp manh mối gì cho chúng tôi sao?”
“Ừ, đúng vậy. Lần trước mọi người đến đây, cái cậu thanh niên đến đây trước đó nữa... Haiz... Lúc đó thì tôi đã biết rồi...”
“Mời ông nói.”
“Các cô cậu đang điều tra về những chuyện trước đây ở Thanh Trà Trang đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Trước đây... Ở Thanh Trà Trang cũng có một ngôi chùa, một ngôi chùa rất to. Thanh Trà Trang, lúc đó cũng chưa được gọi là Thanh Trà Trang mà được gọi là huyện Dục. Bây giờ chắc là không thể tra được cái tên này nữa rồi. Lúc đó, những quyển sách ghi lại lịch sử của huyện Dục đều bị cháy hết. Cái tên huyện Dục này cũng biến mất luôn. Sau này có trồng trà nên mới được gọi là Thanh Trà Trang. Tổ tiên của nhà họ An vốn là một địa chủ ở huyện Dục, những vườn trà mà các cô cậu nhìn thấy đó, trước đây hầu hết đều là ruộng đất của nhà họ An. Khụ… khụ... Tiểu Bát à, con đi, con đi lấy cái hộp đó ra đây...”
“Vâng.”
Cộp cộp cộp...
Két... két…
“Chúng tôi cũng lưu truyền lại những thứ như là giấy tờ về ruộng đất rồi nhà cửa, gia phả... Đều được lưu truyền lại... Cũng là... Cũng là do trời đã định sẵn rồi... Trùng hợp như vậy đấy, được lưu truyền lại. Khụ… khụ... Các cô cậu tự xem qua thì sẽ biết thôi, tôi không nói dối.”
“Đương nhiên. Ông An, chúng tôi không hề nghi ngờ gì về ông.”
“Phù... Khụ… khụ... Lúc tôi còn trẻ, là một tên súc sinh... Những cái thứ này đều không phải do tôi cất giữ, là người nhà của tôi đã liều cả mạng để bảo vệ nó. Tôi là một tên súc sinh... Tôi... Cái đầu tượng Phật đó... Là do tôi tiết lộ ra ngoài, nên cái đầu tượng Phật đó mới bị lấy cắp...”
Last edited:
Bình luận facebook